Ngay cả Trương Tuyết Chân cũng ngoại lệ — cô chẳng quàng thêm một chiếc áo phao dày sụ từ bao giờ.
Lý Thu ghé tai Chu Tấn Thời thì thầm: “Đừng sợ, là Rubi ngầm bật điều hòa trung tâm chế độ lạnh đó. Thiệt, đỉnh thiệt!”
Khả năng trong đêm của cô thuộc hàng top, dễ hù.
Chu Tấn Thời miệng gió điều hòa trần, gật đầu: “Đi thôi. Mình tìm ở tầng một .”
Hai đội còn xuất phát — Tô và Nhiếp về hướng bếp, Trương Tuyết Chân thì vườn .
Tầng một còn phòng kho, phòng giúp việc, phòng giặt ủi.
“Anh cứ theo , thấy rõ.” Lý Thu vỗ nhẹ tay , “Anh dị năng đêm bao giờ ?”
“Ừ... điều.”
Tiếng bật diêm xẹt qua gian tối om, Chu Tấn Thời đốt lên một cây nến.
Lý Thu ngọn lửa vàng cam ấm áp mắt, thắc mắc: “Ở ?”
“Lúc mượn bếp nấu mì, tiện tay lấy luôn.”
Có chút ánh sáng, tầm Chu Tấn Thời dễ chịu hơn hẳn.
Anh dẫn Lý Thu phòng chứa đồ: “Thông thường, giấu đồ ở chỗ kín như góc phòng, tủ, gầm bàn. Tập trung tìm mấy chỗ đó.”
“Ok.” Lý Thu gật đầu, nhưng khi phòng, cô liếc phía —.
Và suýt nữa thì rớt tim ngoài!
Cô kéo tay Chu Tấn Thời, giọng run rẩy: “Triệu... Triệu Triệu Khiêm…”
“Triệu Khiêm sống !!!”
Thi thể tưởng như c.h.ế.t cứng của Triệu Khiêm đang dán c.h.ặ.t cửa kính, đôi mắt lồi trừng trừng họ!
Nếu là khác thì chắc thấy . mà Lý Thu thì thường — dị năng đêm thần sầu!
Chu Tấn Thời bước lên chắn cô, giơ nến soi cửa kính: “Không sống . Nhìn kỹ , đang bóp cổ nhấc lên.”
Ai thể giỡn kiểu ghê rợn ? Chỉ thể là Trương Tuyết Chân — cô vườn đó.
Cô giống y như đứa trẻ ác ôn, lấy xác Triệu Khiêm trò đùa dọa . Bị phát hiện , Trương Tuyết Chân bĩu môi, buông xác xuống mặt với Lý Thu.
Lý Thu: “…”
Chị gái gì trời, tính tình như con nít!
Lý Thu hít một thật sâu. Vừa nghĩ đến chuyện tính mạng của và Chu Tấn Thời giờ đang đặt cược một con b.úp bê nhỏ xíu, cô lập tức chui phòng chứa đồ.
Bên ngoài, thấy ai nữa, Trương Tuyết Chân bắt đầu cảm thấy buồn chán.
Cô thèm tìm b.úp bê mà lôi xác Triệu Khiêm sân, kéo đến hai chiếc xích đu giữa sân.
Triệu Khiêm cô đặt lên một chiếc, … đẩy cho đu lên cao v.út.
Xác c.h.ế.t thì rõ ràng thể tự giữ thăng bằng, mà chẳng hiểu nó văng mà cứ như dính c.h.ặ.t xích đu, đong đưa phấp phới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-173-dua-bup-be-dau-tien.html.]
Trương Tuyết Chân lên chiếc còn , nhún nhảy đong đưa như gì xảy .
Không xa chỗ đó là một cây thông lùn, khô khốc trơ trụi. Hồng Hồng từ đại sảnh bay , đậu lên ngọn cây.
Trương Tuyết Chân theo con chim, miệng khe khẽ ngân nga:
“Mẹ c.h.ặ.t đ.ầ.u em,
Bố ăn thịt em,
Còn em gái thì chôn em gốc cây…”
Trong phòng chứa đồ, đồ đạc vứt lung tung, kệ, sọt, thùng, vật dụng chồng chất như mười mấy năm dọn.
Ánh nến chập chờn theo từng cử động của hai , kéo bóng họ đổ dài lên tường và trần nhà như đang diễn cảnh phim kinh dị.
“Trời ơi, thơm quá…” Lý Thu tìm vô tình vòng lưng Chu Tấn Thời.
Cảm giác giống như ngủ dậy lúc nửa đêm, đói meo, mà mặt là đĩa thịt nướng nghi ngút khói, ly sữa ba phần đường mát lạnh, và bánh crepe sô cô la đắng nhẹ tan trong miệng...
Lý Thu nghiến răng, móng tay cắm lòng bàn tay để ép chống cơn “thèm ăn” đang trào lên dữ dội.
Chu Tấn Thời : “Cô thế? Nghe tiếng nghiến răng.”
Lý Thu trốn hẳn góc tường: “Không , đau răng mà.”
“ t.h.u.ố.c giảm đau, để trong phòng, lát đưa cô lấy.”
Lý Thu lắc đầu lia lịa: “Không cần! Mau tranh thủ tìm đồ . Chúng mà về đích cuối là xong đời.”
“Ơ, cái chìa khóa nè.” Lý Thu phát hiện một cái lỗ chuột tường, chìa khóa gọn bên trong, chắc chuột tha , “Cầm theo , cửa nào cần mở.”
Chu Tấn Thời : “Phòng chứa đồ xong , qua phòng giúp việc tiếp nha.”
Lý Thu gật đầu thì...
Gâu! Gâu gâu gâu!!!
Một tràng tiếng ch.ó sủa như nổi điên vang lên!
Lý Thu sững . Tê rần cả .
Trời ạ, Rubi gì đến ch.ó ! Chó còn đáng sợ hơn ma nữa đó!
Chu Tấn Thời phản ứng cực nhanh, lập tức đóng cửa phòng, kéo Lý Thu núp kệ đựng đồ bên cạnh.
Hai nép sát trong góc.
Lý Thu nuốt nước bọt liên tục, một nửa là vì sợ, một nửa là vì Chu Tấn Thời càng lúc càng… thơm!
Mà vẫn buông tay cô .
Lý Thu cúi bàn tay nắm c.h.ặ.t. Tay cô thì lạnh như đá để trong ngăn đông cả chục năm, còn tay thì ấm áp như cái lò sưởi mini.
Tiếng ch.ó sủa càng lúc càng gần, Chu Tấn Thời cau mày, vô thức siết tay cô c.h.ặ.t hơn.
Trái tim đen đỏ bên trong cơ thể Lý Thu, lâu mới đập thình thịch như thế.