Chưa đầy một giây , Nhiếp Vân chợt nhận … thứ đang nắm là gì.
“Hehehe…”
Tiếng lành lạnh của Hồng y quỷ vang sát bên tai.
Cảm giác nghẹt thở cuốn lấy , mạch m.á.u cổ nổi phồng, mắt trợn trừng như bật khỏi hốc.
Phút sinh t.ử, Nhiếp Vân rút con thuyền giấy trong túi, dồn hết sức đập mạnh con ma.
Ầm!
Cảm giác bóp nghẹt tan biến.
Giữa tĩnh lặng, Nhiếp Vân chỉ còn tiếng tim đập như trống trận.
Thuyền giấy phát huy tác dụng: trong ba giây, Hồng y quỷ thể thấy .
Nhiếp Vân mở mắt, khi dần quen với bóng tối, thấy con ma đang ngơ ngác vòng tại chỗ.
Không dám nán thêm một giây, đầu chạy thục mạng.
Quên luôn là … còn bạn gái.
Tô Phù Dao gần đó, chứng kiến tất cả.
Cô thấy Lý Thu và Chu Tấn Thời vòng qua sân lên tầng hai, thấy Nhiếp Vân chạy trối c.h.ế.t thoát .
Cô thở dài, khẽ.
Tô Phù Dao là dị năng song hệ, trong đó một năng lực là… thị lực ban đêm.
Cô từng tin năng lực là át chủ bài của trong trò chơi. Nên khi Rubi công bố luật chơi, cô mới thể bình tĩnh trấn an bạn trai: “Không .”
giờ thì khác.
Trương Tuyết Chân tưởng như yếu đuối, thực tế là đầu tiên tìm thấy b.úp bê, tiện tay ném cho khác.
Chu Tấn Thời thủ khó dò, cách cầm đao là tay mơ. Lý Thu cũng chẳng yếu như vẻ bề ngoài.
Vấn đề là… họ một con b.úp bê , còn lên lầu gì?
Họ chẳng định chừa đường sống cho ai cả.
Trong vô thức, Tô Phù Dao nghĩ nhiều. Nghĩ đến quãng thời gian t.h.ả.m họa, bản gồng lên sống sót thế nào. Và , cô thầm thề:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-176-ai-an-trom-kho-bo-cua-toi.html.]
Mình tuyệt đối… thể c.h.ế.t ở chốn !
Năng lực còn của Tô Phù Dao, là đ.á.n.h tráo đổi vật.
Tiếng ch.ó sủa vang lên từ tầng một, đó vọng vườn, vòng lên tầng hai.
Người thì tìm b.úp bê. Còn Hồng y quỷ — săn . Đó là luật chơi.
Giờ một con b.úp bê trong tay, Lý Thu chẳng còn sợ con ma nữa.
Cô châm nến: “Tranh thủ tìm tiếp !”
Lên lầu là một hành lang trải t.h.ả.m đỏ, giống như khu phòng khách sạn.
Ngoài sáu phòng ngủ, còn một kho chứa đồ, một nhà vệ sinh chung, một phòng tiếp khách và một thư phòng.
Mấy phòng khách ai nấy đều từng ngủ qua, nếu b.úp bê thì sớm phát hiện . Vì , hai chẳng buồn ngó ngàng đến nữa, mà thẳng đến phòng tiếp khách.
Phòng tiếp khách và thư phòng ở phía trong cùng, là kiểu phòng liền phòng. Tường phòng tiếp khách cửa dẫn thẳng thư phòng.
Cũng từ đây, thông tin về chủ nhân ngôi biệt thự bắt đầu lộ ngày một nhiều.
“Ở đây tấm ảnh chụp chung .” Lý Thu nhặt lấy khung ảnh đặt bàn .
Một đôi vợ chồng trẻ, kèm theo hai đứa con nhỏ.
Cậu con trai trông lớn hơn cô em gái chừng hai, ba tuổi.
Tấm hình qua là chụp từ lâu lắm . Cách chụp, nước ảnh, cả khung hình – đều nhuốm màu thời gian, cảm giác ít nhất cũng hơn chục năm.
“Rubi ?” Chu Tấn Thời cũng bước tới, bức ảnh tay Lý Thu.
“ là . Không ngờ lên hình đáng yêu hơn ngoài đời. Nhìn cái mắt kìa, long lanh như trong mắt .” Lý Thu chỉ đứa trẻ trong ảnh.
Tiểu Rubi đang nắm tay em gái, khuôn mặt hồn nhiên trong trẻo, kiểu nụ chỉ trẻ con mới .
Nhìn bé trong ảnh, còn giống trẻ con hơn là cái phiên bản “tí hon khó ở” mà họ gặp trong biệt thự.
Hơn nữa, Rubi còn xinh hơn cả em gái, tóc xoăn nhẹ, mắt to tròn, sống mũi cao, gương mặt mang nét lai Tây tươi sáng từ bé – giống cái kiểu âm u lật mặt như bây giờ.
Ánh mắt Lý Thu chuyển sang hai lớn trong ảnh: “Bà qua là kiểu phụ nữ mạnh mẽ, thích kiểm soát, khó mà chuyện t.ử tế . Còn ông bố thì hiền lành, thậm chí yếu đuối… Kiểu gia đình ‘ hổ bố mèo’ điển hình đây mà!”
“Cô xem tướng ?” Chu Tấn Thời bật , bất giác nhớ đến lão La Đại Tiên trong đội , cũng là tay đoán mệnh khá ghê.