Bình thường thì độ gan của Lý Thu cũng chỉ ngang với... mèo.
Chỉ cần chút tiếng gió thổi cỏ lay là cô lủi ngay góc an quan sát tình hình mới dám thò mặt .
giờ thì khác. Giờ cô đang đói quắt bụng mà trong chẳng tí đồ ăn nào tích trữ.
Mà mèo thì cũng dăm bảy loại — mèo cam mập ú cũng là mèo, mà “mèo hoang Đông Bắc” hung hãn cũng là mèo!
Lý Thu leo cầu thang lẩm bẩm: “Phú cường – Dân chủ – Văn minh – Hòa hợp…” Hệt như tụng chú để tăng sĩ khí, hùng hổ tiến thẳng lên tầng ba.
Đây là đầu tiên cô lên tầng ba.
Tầng ba thiết kế khác hai tầng . Sàn là loại gỗ cũ kĩ, mỗi bước là một cảm giác… như sắp lọt chân xuống tầng đến nơi.
Muốn lên gác mái, theo kết cấu biệt thự thì xuyên hành lang tầng ba, đến cuối rẽ lên một cái dốc.
Cô rón rén qua hành lang, tất cả cửa phòng đều đóng c.h.ặ.t.
Chỉ một căn phòng vọng tiếng ngáy khe khẽ.
Lý Thu nhẹ chân nhẹ tay hết sức, sợ đ.á.n.h thức Rubi đang ngủ trong đó.
Cửa gác mái khép hờ, Lý Thu đẩy nhẹ bước .
Trái với tưởng tượng, gác mái hề tối tăm chật chội mà ngược , rộng rãi đến bất ngờ.
Trên sàn trải một tấm t.h.ả.m tròn, xung quanh bày la liệt đồ chơi.
Có xe ô tô, máy bay mô hình, đất nặn, bộ xếp hình, cả đồ chơi nấu ăn – chơi gia đình. Một góc còn đặt cả hộp bi ve.
Đi sâu trong, một chiếc giường nhỏ, bên cạnh là bàn ghế màu gỗ đào, là dành cho trẻ nhỏ.
Lý Thu nghĩ, chắc phòng của Rubi hoặc là của em gái .
Có lẽ là em gái – vì Rubi rõ ràng ngủ ở đây.
“Em gái yêu dấu ơi… Cho chị chút linh cảm nào… Búp bê cuối …” cô lục lọi lẩm bẩm tự .
Tìm trong đống đồ chơi , t.h.ả.m cũng . Trên giường, giường đều sạch bóng. Trên bàn học chỉ mấy quyển bài tập, thấy gì khả nghi. Lý Thu tiện tay mở xem.
Toàn là mấy bài toán đơn giản, kiểu học thuộc bảng cửu chương là . Trang nào cũng dấu tích 100 điểm, chấm đỏ ngoằn ngoèo.
Trên bìa một cái tên bằng nét chữ học trò – cứng cáp, nắn nót, mỗi nét đều như dùng hết sức lực mà :
Trương Mục Dương.
Ai là Trương Mục Dương? Em gái của Rubi chăng?
Tên Trương Tuyết Chân cũng phần giống – như cùng một nhà .
Lý Thu đặt cuốn vở về chỗ cũ, tiện tay đẩy cửa sổ gác mái .
Từ đây thể xuống cả khu vườn bên . Bên trái là bãi đỗ xe, bên là vườn hoa, trong vườn một cây thông lớn. Bên cạnh cây thông là hai chiếc xích đu.
Xác của Triệu Khiêm ai dọn lên một chiếc xích đu, dù chẳng ai đẩy nhưng vẫn lắc lư qua đều đều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-178-toi-khong-lua-co-dau.html.]
Xác của dị năng giả đấy – mùi vị ngon, đám xác thây ma thể sánh . Lý Thu bất giác l.i.ế.m môi.
cô cụp mắt xuống, thở dài bỏ qua ý nghĩ đó.
Triệu Khiêm c.h.ế.t t.h.ả.m như , thôi thì để cho nguyên vẹn mà yên nghỉ còn hơn.
Chỉ cần tìm con b.úp bê cuối cùng, cô sẽ rời khỏi nơi . Mà khỏi đây thì xe vẫn còn cả đống đồ ăn tích trữ!
Lý Thu sắp xếp thứ như cũ, chỉ mang theo cuốn bài tập .
Nếu gác mái gì, thì tìm từ tầng ba. Ngoài phòng của Rubi, vẫn còn hai phòng khác.
Một chắc là phòng bố , một là phòng em gái.
Đang lúc tính toán thì Lý Thu bắt gặp bóng thoáng qua tầng ba.
Không Chu Tấn Thời, cũng Hồng y quỷ.
“Lý Thu.” Tô Phù Dao ở đầu hành lang gọi tên cô.
Lý Thu vốn ấn tượng khá với Tô Phù Dao, dù cô nàng cũng chuyện nhẹ nhàng, còn từng đổi tinh hạch với cô: “Nhỏ tiếng chút. Rubi đang ngủ trong phòng kìa.” – cô chỉ tay về phía căn phòng gần cầu thang.
Tô Phù Dao “Ờ” một tiếng, chậm rãi tới gần: “ Nhiếp Vân mất, một sợ lắm. Cô cho cùng với nhé?”
“Không.” Lý Thu dứt khoát từ chối.
Biệt thự , ai là – thì đừng gần cô!
Tô Phù Dao sững : “Sao … …”
Lý Thu khổ sở kéo khăn quàng cổ lên quấn thêm mấy vòng, che mũi che miệng ngăn mùi thịt thơm kích thích bản năng: “Không là . Gác mái tìm , b.úp bê , cô khỏi cần lên. Nói chung, tự lo lấy , đừng bám theo nữa.”
Chưa kịp để Tô Phù Dao đến gần, Lý Thu nhanh tay mở cửa một căn phòng khác bước .
Không ai xung quanh, ma, nhưng gương mặt Tô Phù Dao chìm trong bóng tối, dần dần méo mó vì tức giận.
Lý Thu đúng là loại lành gì!
Cô van xin đến , mà Lý Thu vẫn thẳng thừng bỏ mặc cô ngoài hành lang như món đồ thừa.
Lý Thu b.úp bê, chẳng xem đó là bảo vật, khiến cô tốn cả kỹ năng dị năng mới đổi về một đống thịt rõ loài nào.
Đánh tráo đổi vật thời gian hồi chiêu, dùng chờ một tiếng .
Mà trong một tiếng đồng hồ , b.úp bê, thuyền giấy, Tô Phù Dao sống sót qua sự truy đuổi của Hồng y quỷ?
May mà lúc đó Nhiếp Vân cũng mò lên tầng ba.
“Cưng ơi?” Nhiếp Vân từ lôi cái đèn pin, lia một vòng thì thấy quen.
Anh thở phào: “Hóa em ở đây. Anh tìm em nãy giờ, cứ tưởng em gặp chuyện cơ!”