Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 180: Tôi không lừa cô đâu

Cập nhật lúc: 2026-02-16 06:23:09
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng cách quá xa, nên b.úp bê bảo vệ Lý Thu.

 

Giờ Hồng y quỷ càng tay tự do hơn, Chu Tấn Thời nóng lòng phát điên, chạy khắp nơi tìm cô.

 

Lý Thu thấy tiếng Chu Tấn Thời gọi tên , nhưng lên tiếng.

 

Đợi qua , cô mới lộ mặt.

 

Đói quá . Đói tới hoa mắt ch.óng mặt.

 

Lúc đói, khứu giác cũng nhạy gấp mười .

 

Tô Phù Dao Lý Thu đầy kinh hoàng. Vừa khi chạy cùng , ánh mắt Lý Thu — kinh khủng thật sự.

 

Đó ánh mắt .

 

Đó là ánh mắt thức ăn.

 

Lý Thu bắt đầu lảo đảo, đầu óc choáng váng, cô buông tay Tô Phù Dao, bảo cô mau chạy .

 

Tô Phù Dao nước mắt giàn giụa — cho Nhiếp Vân, thoát khỏi cửa t.ử.

 

Trong phòng bố Rubi, Lý Thu cũng tìm gì.

 

Ngoài ồn ào như thế, Rubi mà vẫn dậy thì… chắc là .

 

Lý Thu liếc về phía phòng Rubi, tay vặn nhẹ cửa — cửa mở dễ dàng.

 

Trong phòng trống trơn, đồ đạc gì cả. Chỉ một chiếc rương sắt. Tiếng ngáy khe khẽ phát từ trong đó.

 

Lý Thu thể tưởng tượng nổi nếu Rubi là sống thì thể ngủ trong một cái rương kín mít như thế mà c.h.ế.t ngạt?

 

Cô vươn tay

 

Mấy giây lặng lẽ rút tay về, hít một thật sâu.

 

năng khiếu tìm đồ thật mà.

 

Từ bé chơi trốn tìm, lúc đến lượt cô tìm là kiểu gì cũng tìm . Người còn tìm thì tìm b.úp bê?

 

“Lý Thu.”

 

Tiếng thở dốc của Chu Tấn Thời vang lên lưng.

 

Cùng lúc đó, hương thơm của cũng bao quanh lấy cô.

 

Lý Thu chặn giữa hành lang, còn đường lui, chỉ còn cách đeo thêm vài lớp khẩu trang lên mặt.

 

“Hồng y quỷ đang ở tầng một, tạm thời an . Nếu cô nhất định tìm con b.úp bê thứ hai, thì cùng .” Chu Tấn Thời .

 

Anh cho rằng Lý Thu tìm b.úp bê là vì Trương Tuyết Chân.

 

thì b.úp bê đầu tiên cũng là do Trương Tuyết Chân đưa cho cô.

 

Không rõ tại Trương Tuyết Chân , nhưng chắc chắn Lý Thu sẽ tìm con thứ hai để đưa cô cùng rời khỏi đây.

 

Lý Thu ôm bụng, cố kiềm chế cơn đói: “Anh gì cả. Hồng y quỷ chính là Trương Tuyết Chân. Anh thấy hai họ bao giờ xuất hiện cùng lúc ?”

 

“Ngay từ đầu, chỉ hai nhóm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-180-toi-khong-lua-co-dau.html.]

 

tìm đủ b.úp bê là vì dị năng của thể khiến Rubi lời khi tìm hai con. Như thế mới thể đưa tất cả rời .”

 

Cô cố thật nhiều để phân tán sự tập trung.

 

… Rubi vốn thật. Anh chỉ là sản phẩm tưởng tượng của Trương Tuyết Chân. Anh trai cô c.h.ế.t từ lâu . Dị năng của … cũng thành vô dụng.”

 

“Rubi là giả. Một phần luật lệ ở đây cũng là giả. Búp bê… b.úp bê thì vẫn tìm. thể để chúng ở cạnh . Phải phá hủy.”

 

Giọng Lý Thu yếu ớt, mang theo nỗi tuyệt vọng rõ rệt.

 

lộn xộn, nhưng Chu Tấn Thời trọng tâm.

 

Giờ điều lo nhất rời khỏi đây, mà là Lý Thu hình như vấn đề về thể trạng.

 

“Cô ?” Chu Tấn Thời hỏi.

 

Lý Thu lắc đầu: “Không . xuống tầng một chút. Anh đừng theo. Chút nữa sẽ thôi.”

 

Trong sân vườn tầng một, xác của Triệu Khiêm và Nhiếp Vân vẫn còn đó.

 

Con vẹt tên Hồng Hồng vẫn đậu trong sân, thấy Lý Thu bước đến thì kiêu ngạo nhảy nhót, tiện thể… ị một bãi hoành tráng.

 

Lý Thu chẳng còn sức để để tâm, cô thẳng tới chỗ xác Nhiếp Vân.

 

Xác nát tan tành, ăn một miếng, một miếng.

 

Chỉ mất tám giây, Lý Thu xong bữa. Bình thường mất mười giây, nhưng vì sợ phát hiện nên cô cố ăn nhanh.

 

Sau đó, cô bước tới bên xích đu, kéo Triệu Khiêm xuống.

 

Anh treo quá lâu, m.á.u gần như chảy cạn.

 

Lúc cô mới phát hiện: trong bụng Triệu Khiêm một cái lỗ lớn, mà bên trong đang mắc kẹt… nửa của con b.úp bê.

 

Con b.úp bê thứ hai, tìm .

 

Không từ lúc nào, Trương Tuyết Chân vắt vẻo chiếc xích đu .

 

đong đưa, nghiêng đầu mỉm với Lý Thu: “Quả nhiên, chỉ cô mới tìm thôi.”

 

Lý Thu khi ăn no, khí lực phục hồi, cũng chẳng hoảng loạn nữa: “Cô sẽ đến.”

 

“Mùi c.h.ế.t cô nặng lắm, ngửi ngay. thích cô thật mà — cô tin.” Trương Tuyết Chân thở dài, giọng như đang thủ thỉ, “ từng nghĩ sẽ giữ cô . phát hiện, cô sống dai quá. Cố sống gì, khi khổ đến ?”

 

Lý Thu đáp, vì gì. Nói gì cũng thấy nhẹ bâng, đủ sức nặng để đáp một như cô.

 

Trương Tuyết Chân . chính cô luôn đối xử với Lý Thu.

 

khẽ thở dài: “Cô . Còn mau ? Hay đợi biến thành Hồng y quỷ nữa?”

 

“…Vậy đây.” Lý Thu đáp.

 

“Đi .” Trương Tuyết Chân ngập ngừng một chút, thêm: “ thực sự tên là Trương Tuyết Chân, lừa cô .”

 

“Còn thực sự là Lý Thu, cũng từng lừa cô.” Lý Thu , đầu chạy trong biệt thự.

 

kiêng dè gì nữa, hô lớn khắp nhà:

 

“Chu Tấn Thời! Tô Phù Dao! Xuống đây! Vào phòng nồi !”

Loading...