Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 186: Những con zombie như tôi với anh... liệu còn có thể...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 06:42:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu: “…”

 

tránh.

 

Trước lúc còn chứng sợ xã hội nhẹ, cô cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần cảm thấy đối phương kiêu, khó gần là cô chuồn ngay.

 

bây giờ, cô cảm thấy tóc bạc nhiều, nhất định hỏi cho rõ!

 

Mà cả hai đều là zombie, ai kì thị ai chứ.

 

Ngay lúc tóc bạc định lên xe chuồn , Lý Thu đè luôn cửa xe !

 

Rất khí chất nữ tổng tài bá đạo.

 

Anh tóc bạc cố rướn gồng sức mãi mà mở nổi, nghiến răng nghiến lợi:

“Cái gì mà Lý Nguyên Bá tái thế thế .”

 

Kéo co nửa buổi, tóc bạc đành chịu thua:

 

“Chị Vương zombie ơi, chị gì?”

 

Vương gì hết, tên là Lý Xuân Hạ.”

 

Giờ cô rút kinh nghiệm, khai tên thật với lạ nữa.

 

Anh tóc bạc gật đầu:

“Ồ, Lý Xuân Hạ, là Đỗ Thu Đông.”

 

Lý Thu tỏ rõ vẻ tin:

“Tên giả còn bịa cẩu thả thế.”

 

“Thì cô cũng khai thật .”

 

“Khà khà… ý gì . chỉ hỏi ba dị năng?”

 

“Dị năng của dị năng của khác. Mà cho dù , cũng đoán .” Đỗ Thu Đông đầy tự tin.

 

“Xịn .” Lý Thu hụt hẫng. Cô tưởng gặp kiểu tri giả cơ.

 

Đỗ Thu Đông lườm: “Khen gì hờ hững thế.”

 

Lý Thu xua tay:

“Đừng để ý chi tiết. Anh biến thành zombie mà vẫn giữ ý thức con ?”

 

Chuyện với cô quan trọng.

 

Cô từng nghĩ – nếu ba bạn biến thành thây ma vô thức thì ? Giờ thấy Đỗ Thu Đông, cô như thấy ánh sáng hy vọng.

 

Đỗ Thu Đông chỉ trán:

“Không thấy ? Hồi đó sư phụ nhiễm , mấy sư cãi nên tay . vạ lây – sư cầm d.a.o dính m.á.u zombie c.h.é.m trúng .”

 

Lý Thu méo miệng:

“Các gọi đó là cãi ?”

 

“Sao ? Đại sư đ.á.n.h Tiểu sư gãy sống mũi, Tứ sư dùng chưởng đ.á.n.h gãy vai Nhị sư , lợi hại nhất là Ngũ sư – một tờ bùa trói hết cả lũ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-186-nhung-con-zombie-nhu-toi-voi-anh-lieu-con-co-the.html.]

“Ờ công nhận nóng thật.” Lý Thu gật đầu thành thật.

 

“Sau đó mấy sư theo lời sư phụ khi mất lý trí, đưa ông lên núi . Còn , khi thấy thương thì lập tức vận công nghịch chuyển kinh mạch, còn chích m.á.u ngoài nữa.

 

vô ích – vẫn thành zombie. Tuy nhiên giữ ý thức nên nhốt, đành xuống núi.”

 

“Ủa nhiều sư phụ, sư thế? Thuộc môn phái nào? Thiếu Lâm? Võ Đang? Đừng là tà giáo nha!”

 

Đỗ Thu Đông lắc đầu:

“Không . Bọn thuộc một nhánh của Mao Sơn, ở Thượng Thanh Quán. Trên núi đó đường, cáp treo, nên hương khói ế lắm. nhờ cả đấy!”

 

“Anh xây đường và cáp treo?”

 

Đỗ Thu Đông gật gù, ánh mắt đầy tự hào:

! Không chỉ , còn tu sửa bộ đạo quán, đúc tượng tổ sư bằng vàng luôn. Dù là sư nhỏ nhất, vẫn mời dự lễ cắt băng khánh thành! Mấy bài báo đưa tin cũng do duyệt đấy!”

 

Nói đến đây, bắt đầu tỏ vẻ tự hào:

 

“Để cho đạo quán Thượng Thanh của bọn đông khách, còn từng … streamer. Trước thiên tai, từng xem kênh livestream của ?”

 

“Ồ — thì chính là đạo sĩ marketing nổi đình nổi đám ngày tận thế, Đỗ Tu Duyên? Mười sáu tuổi thừa kế gia sản bạc tỉ, lên núi đạo sĩ, hai mươi tư tuổi tái xuất giang hồ, livestream cuộc sống tu hành…”

 

, chính !”

 

Lý Thu nghiêm túc thừa nhận: “Chưa từng coi.”

 

Dạo đó mạng đúng là một ông đạo sĩ livestream hot đến nỗi leo thẳng lên hot search, tiếc là Lý Thu lúc đang dốc sức ôn thi công chức, mấy thấy hot search hiện lên cũng buồn bấm coi.

 

Ai mà ngờ , chính là cái đang mặt .

 

Đỗ Tu Duyên xong thì mặt mũi đầy biểu cảm “ ngay cô mắt ”, cố gắng khống chế để đầu gối khuỵu xuống:

“Thôi , việc gì nữa thì mau .”

 

Lý Thu lập tức phản pháo:

“Chỗ nhà mở, thì .”

 

Không ngờ Đỗ Tu Duyên khẩy một tiếng:

“Ai chỗ nhà ? Tập đoàn Đỗ thị đó, chữ Đỗ là họ đấy. Xe trong bãi xe họ Đỗ, đừng mơ ăn trộm thêm cái nào!”

 

Lý Thu: “…”

 

Cô nghi ngờ hợp lý rằng ngoài việc dị năng của khác, Đỗ Tu Duyên còn cả năng lực tâm nữa!

 

Một lúc , Lý Thu thành khẩn chắp tay:

“Người em cùng cảnh ngộ, chia cho một chiếc xe mà!”

 

Đỗ Tu Duyên cự tuyệt:

“Không , xe nào cũng cần dùng hết!”

 

“Anh dùng nổi ?”

 

“Một tháng 30 ngày, một năm 365 ngày, dùng hết chứ ? Mà còn định tự thiện nốt cái công viên nữa.”

 

Đỗ Tu Duyên chi là đàng hoàng chính trực, “Không xe thì chở vật liệu xây dựng ?”

 

 

 

Loading...