Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 191: Trong căn cứ có nhà họ Lý hay họ Tống không nhỉ...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 06:50:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu trố mắt suýt lòi con ngươi mà vẫn thốt lên: “Không !”

 

Cô bực : “Căn cứ chắc tính chuyện cây cối thể biến dị như hai đứa, nên quét sạch hết . Không lấy một cọng cỏ, chứ đừng là cây.”

 

Hai quả “ồ” một tiếng, nhanh trí nghĩ cách khác.

 

Tiểu Quả lắc lá tự đắc: “Cây bọn em mà, thể bay lên trời, cũng thể chui xuống đất. Chị chờ xíu!”

 

Dứt lời, cả hai quả chui thẳng xuống lòng đất.

 

Lý Thu tròn mắt đống đất xới tung. Chưa đầy phút , một cái hầm ngầm nhỏ hiện ngay mặt.

 

Cô dụi mắt sững sờ: “Các em biến dị quả gì hết, các em là chuột chũi đội lốt thì !”

 

Cái đường hầm đào gọn gàng thẳng thớm, cứ đà mà đào tiếp chắc xây cả... lăng mộ.

 

Hai quả chẳng buồn đáp, vì kiệt sức chui tọt túi ngủ ngon lành.

 

Lý Thu thương lắm, nhẹ nhàng thơm lên túi vải một cái: “Ngủ ngoan . Đợi hai đứa tỉnh , khi chị tìm ba đó.”

 

Cái hầm đào dẫn từ ngoài tường trong, chỗ trồi lên là một gò đất vắng , bình thường chỉ tới đổ rác sáng sớm chiều muộn.

 

Nên khi Lý Thu trồi lên khỏi mặt đất — ai phát hiện.

 

mò men theo con đường mặt, đầu tiên cô thấy là một chú mặc áo bông lính dày cộm, đang từng nhà kiểm đếm lượng cư dân.

 

Miệng ông lẩm bẩm: “Khu F, đơn nguyên 15, 148 hộ, 298 …”

 

Lý Thu căn cứ đông, nhưng ngờ đông kinh khủng khiếp . Mỗi khu F 15 đơn nguyên, mỗi đơn nguyên hơn trăm căn cứ ít nhất vài trăm ngàn !

 

Thật là quá… thế mà vẫn còn nhiều sống sót như .

 

“Ê! Cô , khu nào đơn nguyên nào?!” áo bông lính đột nhiên gọi giật cô .

 

Lý Thu chớp chớp mắt, y như học sinh học trễ thầy bắt gặp, đành... bịa đại: “Khu F, đơn nguyên 16 ạ!”

 

Nét mặt tỉnh bơ nhưng tim đập như đ.á.n.h trống — may quá, cô thấy 16 to đùng bằng sơn đỏ tường gần đó.

 

Áo bông lính ồ một tiếng, vẻ thất vọng: “16 quản.”

 

Lý Thu thở phào: Không ông quản thì càng !

 

Thấy ông nghi ngờ gì, cô tranh thủ hỏi: “Chú quản khu F đúng ạ? Vậy ở đây nhà họ Lý và nhà họ Tống nào ạ?”

 

Ông lật lật danh sách, ngẩng lên cô một cái: “Tìm họ đó gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-191-trong-can-cu-co-nha-ho-ly-hay-ho-tong-khong-nhi.html.]

 

Lý Thu — tò mò và hóng hớt là bản năng của loài .

 

Cô lập tức vỗ tay cái bốp: “Hai nhà đó nợ cháu đồ ăn! Mười mấy thùng mì gói, thì gạo, kê, gà, đủ thứ!”

 

“Có tí mì tôm mà cũng đòi, cô thấy hổ hả?” chú áo bông vẻ cũng chút chức quyền, nên thèm để mấy thứ đó mắt.

 

“Không hổ chút nào!” Lý Thu hít mũi một cái: “Nhà cháu bố 55 tuổi, em gái ba bốn tuổi, chỉ nhiêu đó mì thôi mà đủ sống .”

 

“Thế còn mượn gì?” ông cau mày, tiếp tục lật danh sách, “Cô rõ coi, tên họ cụ thể?”

 

“Nhà họ Lý ông Lý Đức Minh, vợ là bà Giang Nhuận Phương. Còn nhà họ Tống Tống Mạch Mạch — À mà hai nhà khi ở chung. Nếu chú giúp cháu tìm , cháu đòi đồ thì cháu chia một nửa cho chú luôn!”

 

Chú bông cau mày danh sách: “Không !”

 

Lý Thu cụp mắt thất vọng: “Vậy chú quen quản lý khu khác ạ? Hay giúp cháu hỏi thăm chút . Cháu tìm họ lâu lắm …”

 

Ông liền gắt: “Đi ! rảnh lo chuyện bao đồng. Tự cô mà hỏi!”

 

Lý Thu thấy đuổi cũng nản, trong bụng thầm nghĩ: Ít cũng lọc một khu, từ từ tìm tiếp.

 

Dù gì căn cứ cũng thể chạy , cô nhất định sẽ tìm họ thôi.

 

Ai ngờ đúng lúc , chú áo bông gọi giật cô :

 

“Sắp tối , đừng lang thang nữa. Về nhà mau!”

 

Lý Thu tò mò: “Tối thì ạ?”

 

Mặt ông nghiêm : “Đừng hỏi nhiều. Nói chung tối đừng ngoài, thấy gõ cửa cũng mở! Báo động như thế nhắc hoài thuộc, đúng là chịu để ý gì cả! Thôi , để đưa cô về nhà luôn!”

 

Chú áo bông lính cỡ bốn mươi, ngoài mặt nghiêm khắc nhưng nhiệt tình, quan tâm như ông chú hàng xóm.

 

Còn Lý Thu thì... xỉu tại chỗ!

 

Cô chui lén đây, đào hầm chui ngầm, nhà mà về?! Mà ông mà dắt cô , khéo lòi sạch!

 

Nếu truy tận gốc, phận zombie trá hình của cô chắc chắn bại lộ!

 

lúc nguy cấp, Lý Thu thấy một quen từ xa.

 

Người đó thong thả như dạo, nhún nhảy chạy bộ, dáng vẻ như thể đang tập thể d.ụ.c giữa căn cứ.

 

Lý Thu cảm động rưng rưng, một cú lao như cơn lốc phóng vọt về phía đó…

 

 

Loading...