Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 196: Trái năng lực thứ tư trên cây dị năng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 06:50:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi mảnh tinh hạch vỡ trôi xuống cổ họng, đầu óc Lý Thu lập tức choáng váng như điện giật.

 

Tinh hạch của con năng lượng cao gấp nhiều tinh hạch tang thi cùng cấp. Dòng năng lượng mạnh mẽ đổ não khiến cây dị năng trong đầu cô run bần bật, cứ như nhổ bật rễ khỏi hệ thần kinh não bộ.

 

Sau khi định , cây dị năng bắt đầu vươn một nhánh mới. Ở đầu nhánh cây , một trái dị năng thứ tư từ từ hiện hình — nhưng mãi vẫn kết trái chỉnh.

 

“Chẳng lẽ là đủ năng lượng?”

 

Lý Thu hề sợ đầu choáng nữa, dứt khoát lấy 100 viên tinh hạch cô gói bằng túi ni lông, đổ miệng như ăn đậu phộng.

 

Từ xa ngang, ánh mắt lập tức hành động kỳ lạ của cô thu hút.

 

Là một ông lão trông chừng bảy tám mươi tuổi nhưng thần sắc vẫn minh mẫn. Nhìn kiểu ăn mặc với dáng thong thả, đoán là gia đình nuôi, nên sống trong căn cứ cũng khá thoải mái, mới rảnh dạo thế .

 

Chỉ điều gương mặt ông trông u sầu, như đang cất giấu tâm sự.

 

Lý Thu nhanh trí quấn khăn choàng che miệng, thèm nhai, nuốt thẳng luôn:

“Ông ơi, ông chuyện gì ạ? Cháu đang… ăn kẹo băng mà.”

 

Cô diễn cảnh dối đầy lộ liễu, đúng kiểu “chỗ bạc, đừng tìm!”

 

Chứ ở góc hẻm rách nát bên cạnh cống rãnh hôi thối thế , mà còn tới chuyện gợi mở, đúng là bản năng hóng hớt của loài vẫn tuyệt chủng.

 

Ông cụ vẫn hiền lành gật đầu:

“Ăn kẹo băng đấy con. Con gái mà thích đồ ngọt thì chẳng cả. nhớ đừng ăn nhiều quá.”

 

Nói xong ông cụ chắp tay lưng lặng lẽ rời .

 

Lý Thu thở phào, nhanh như chớp xoay lưng , tiếp tục nuốt nốt “kẹo băng” — , tinh hạch.

 

Nuốt trọn 100 viên tinh hạch tang thi, Lý Thu nhắm mắt kiểm tra cây dị năng trong đầu.

 

Trái dị năng thứ tư, ban nãy còn mờ ảo, giờ dần kết tinh rõ ràng.

 

cảm giác như gặt mùa vụ bội thu, cực kỳ mãn nguyện.

 

Còn kịp thỏa mãn, mũi cô bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ bao phủ quanh , cùng lúc đó là tiếng lên đạn "cạch cạch".

 

Ông cụ khi nãy… .

 

Ông chỉ Lý Thu đang nuốt nước miếng, dáng vẻ mờ ám:

“Bắt lấy!”

 

“Rõ!” tiếng quân nhân đáp như sấm, lập tức hai áp sát hai bên định khống chế Lý Thu.

 

Phản ứng đầu tiên trong đầu Lý Thu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-196-trai-nang-luc-thu-tu-tren-cay-di-nang.html.]

Toang !!! Chắc chắn họ phát hiện là tang thi !

 

Ai mà con mắt tinh đời dữ trời!

 

Không chần chừ, cô húc bay một tên lính, đó chạy thục mạng trong hẻm nhỏ.

 

Cả đám lính lẫn ông cụ đều há hốc mồm.

 

Sức mạnh thế … chẳng lẽ là dị năng giả hệ cường lực?!

 

Lúc Lý Thu trong lòng căng như dây đàn — tuyệt đối bắt! Dù là bắt m.ổ x.ẻ nghiên cứu, b.ắ.n vỡ đầu, thì cũng là kết cục cô bao giờ !

 

Bao nhiêu gian khổ mới mò tới Bạch Lâm thị, còn gặp ba , cô thể bắt !

 

Ờ thì dù gặp thì… cô cũng bắt !

 

Hồi còn là thường, Lý Thu cảm thấy ở nhà nhốt là an . Giờ… cô chỉ thấy tự do là hết. Tự do muôn năm!!

 

Tuy nhiên lính trong căn cứ rõ ràng là quá quen thuộc địa hình.

 

Khi Lý Thu thở hồng hộc chạy khỏi khúc cua thì… nòng s.ú.n.g kề ngay trán.

 

Năm phút , Lý Thu trói như đòn bánh tét, đưa .

 

Lý do: nghi ngờ sử dụng ma túy.

 

Chống ma túy là nhiệm vụ khắc sâu trong DNA mỗi dân. Dù tận thế , nhưng tư tưởng "thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót" vẫn còn nguyên vẹn.

 

Lúc đầu còn đang tuyệt vọng, đến lý do bắt, Lý Thu mở tròn mắt:

“Cái gì cơ?!”

 

“Trời đất quỷ thần chứng giám! Ai bảo hút chích hả?! ăn kẹo băng mà — , nuốt tinh hạch!!”

 

Giọng Lý Thu lập tức to như… loa phường.

 

Ai lý thì đó to!

 

mặc áo blouse trắng bước tới, gỡ mũ len, cắt một ít tóc của cô ở sát chân tóc, mang kiểm tra chất kích thích.

 

Người gác bên cạnh mặt nghiêm như tường thành:

“Ngoan ngoãn . Năm phút nữa kết quả.”

 

Lý Thu tức thì ngoan ngoãn.

 

Không vì cô thích lời… mà vì ai dí s.ú.n.g trán mà chẳng lời!

 

 

Loading...