Lý Thu lập tức gật đầu đồng ý.
Khu A bảo vệ nghiêm ngặt, chứ bình thường thì đừng mơ cô thể len .
Giờ Hoa Truyền Sinh dẫn đường, còn cơ hội nào hơn nữa chứ?
Trên đường , Lý Thu vẫn tranh thủ buôn chuyện:
“Viện sĩ Hoa, ông thường đến khu A, khu B... ông từng tới Lý Đức Minh ạ? Trước t.h.ả.m họa, ông việc trong ủy ban thành phố.”
Thật cô cũng hy vọng gì lớn.
Bố cô vốn chẳng nhân vật gì to tát.
Sau tận thế, căn cứ phía Nam tụ hội đủ các đại lão của giới quân đội, chính trị, y học, nghiên cứu khoa học từ khắp các thành phố lớn —.
Bố cô mà lọt tầm mắt họ thì chỉ thể là nhân duyên ba kiếp.
Ấy mà Hoa Truyền Sinh phủ nhận ngay.
Ông nheo mắt, lục lọi trí nhớ một hồi:
“Tên cũng quen quen... nhưng nhớ rõ gặp ở . Ông là nhà cháu?”
“Là ba cháu đó ạ!!” Lý Thu mắt sáng rỡ như đèn pin, tinh thần bừng bừng như uống Redbull.
Hoa Truyền Sinh gật đầu trấn an:
“Không , cứ với ông khu A. Lát nữa ông nhờ tra giúp. Tên của bộ cư dân khu A đều nhập hệ thống, dễ tra lắm.”
Lý Thu gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt ông cụ chẳng khác nào Phật tổ Như Lai.
Chẳng mấy chốc, họ đến nơi.
Khu A ở phía Bắc căn cứ, là trung tâm đầu não thật sự của bộ hệ thống.
Trung tâm hội nghị chỉ là một tòa nhà xám xịt trông khá khiêm tốn trong quần thể đó.
Hôm nay họp nên phía tòa nhà đông nghẹt cảnh vệ và binh sĩ, ai nấy đều ánh mắt sắc lẹm như máy soi an ninh, lia lia đ.á.n.h giá từng bước .
Thế nhưng, khi thấy Hoa Truyền Sinh, tất cả ánh mắt nghiêm khắc đó lập tức đổi thành kính trọng tuyệt đối.
Lý Thu thì ?
Cô ngó nghiêng ngưỡng mộ, mà âm thầm đếm đầu :
“237… 238…”
Đếm gì cơ á?
Đếm mắc triệu chứng đỏ mắt.
Cô nhận phần lớn những mắt đỏ là quân nhân, mà quân nhân thì chủ yếu đến từ khu A và B.
Khi lên đến tầng 3 — là tầng chứa phòng họp lớn nhất của trung tâm —
Hoa Truyền Sinh đột ngột đầu hỏi:
“Cháu đang đếm cái gì đấy?”
Lý Thu hề hề:
“Cháu đang căng thẳng nên đếm cừu cho bớt run.”
“Không đếm cừu là để ngủ ?”
“Nhà cháu gia truyền tuyệt kỹ: lo lắng cũng đếm cừu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-199-doi-cam-tu-cua-can-cu.html.]
Hoa Truyền Sinh bật , đưa cô hội trường.
Lý Thu nép lưng Hoa Truyền Sinh, lén liếc lên —.
Ông từ khi nào mà mấy tia m.á.u đỏ trong mắt biến mất.
Phòng họp đông nghịt.
Buổi sáng họp xong hội nghị dị năng giả, giờ là họp khẩn nên tuy đông bằng lúc nãy nhưng vẫn chật kín cả sảnh lớn.
Lý Thu lưng đại lão, nên cũng xem như “đại lão kèm theo”.
Trên đường còn gật đầu chào, thiện với cô.
Lý Thu chỉ tàng hình ngay lập tức.
Một là giả vờ đại lão thế quá sức mất mặt.
Hai là ở đây là dị năng giả cấp cao, mùi thơm ngon đến nức mũi, khiến zombie nửa mùa như cô cố sống cố c.h.ế.t chịu đựng.
Nếu dùng một đơn vị để miêu tả khung cảnh , thì chỉ thể :
“Một ổ to đùng dị năng giả.”
Toàn bộ đều dị năng từ cấp 3 trở lên.
Lý Thu vội rút tờ khăn giấy, vo tròn nhét vô lỗ mũi, tự cách ly mùi vị cho lành.
Nhét xong, cô bỗng liếc thấy một gương mặt quen quen ở phía đối diện.
Ơ…
Chu Tấn Thời, Hồ Trạch Vũ, Tống Loan…
Thậm chí cả Trương Tuyết Chân, sáng nay tuyên bố “hôm nay tớ chẳng , ở nhà ườn” —.
Cũng đang đó!!!
Cái tổ nào mà quen thế hả trời?!?
Cả bọn sớm thấy cô từ lúc bước , giờ đồng loạt về phía cô.
Lý Thu gượng, vẫy tay chào kiểu “ đây, tình cờ quá ha…”
Hoa Truyền Sinh thấy những ánh mắt thì cũng hỏi:
“Bạn cháu ?”
Giọng của ông hiền hòa như ông nội trong nhà hỏi cháu gái mới về quê chơi.
“Dạ .” Lý Thu gật đầu.
“Thế thì duyên quá . Cháu qua đó với bạn , chắc cũng dễ chịu hơn là cạnh một ông già như ông.”
“Thật ạ?” Lý Thu mừng rỡ.
“Đi .” Hoa Truyền Sinh phất tay, “Lát họp xong ông dẫn cháu tra danh sách.”
“Vâng ạ!!”
Khi Tướng Diêm bước hội trường, sự chú ý lập tức đổ dồn về phía ông cụ.