Màn đêm từ từ bao phủ khắp căn cứ.
Ngay giờ giới nghiêm, loa cảnh báo vang lên dồn dập. Trên đường phố còn bóng , chỉ còn 25 lặng giữa phố đêm lạnh giá, khoác chiếc áo giữ nhiệt đồng phục của căn cứ — trông nhỏ bé như mấy hạt gạo gió cuốn.
Ngoài việc cấp v.ũ k.h.í, tinh hạch trí tuệ, chính quyền đưa bất kỳ kế hoạch cụ thể nào, chỉ phát vài tờ tài liệu sơ lược về tình hình hiện tại.
Theo báo cáo đó, quái vật gõ cửa chủ yếu xuất hiện ở khu F đến J — tức khu dân cư dành riêng cho dị năng giả.
Nguồn gốc của lũ quái vật ? Không rõ.
Cách chúng tấn công? Cũng .
Chúng gõ cửa theo từng căn chọn ngẫu nhiên? Không ai dám chắc.
Điều duy nhất chắc chắn là:
Chúng chỉ hoạt động trong 5 khu từ F đến J.
Mỗi khu 30 đơn nguyên, mỗi đơn nguyên chứa từ 100 đến hơn 300 hộ dân.
Tức là, 25 đối đầu với 150 tòa nhà.
Chia thì xuể.
Sau một hồi họp khẩn, cả nhóm quyết định chia hai tổ:
Tổ 13 phụ trách 3 khu
Tổ 12 phụ trách 2 khu
Cả hai sẽ xuất phát từ hai hướng Nam - Bắc, ép dần giữa.
Nếu phát hiện quái vật, tổ ở gần nhất sẽ lao đến xử lý, đồng thời báo tin cho tổ còn qua bộ đàm.
Tổ của Lý Thu gồm 13 , trong đó chỉ cô và Trương Tuyết Chân là ngoài đội xe.
Trương Tuyết Chân khai trong phiếu đăng ký là dị năng ngạt thở — cô chọn đại một năng lực tầm thường trong bốn dị năng của .
Những còn và dị năng của họ gồm:
Chu Tấn Thời – hệ nước.
Tưởng Tùng – hệ xác suất, cầu nguyện.
Tống Loan – hệ hỏa.
Hồ Trạch Vũ – sử dụng rìu.
Dương Mục Phong – dùng dây thừng.
Hạo Minh – thính lực cao.
Ngô Nhậm Phàm – tinh thần hệ.
Ôn Nhu – kim châm.
A Phi – sức mạnh thể chất.
Tiểu Tôm Hùm – năng lực ném chuẩn xác.
Cách Tang – mắt ưng, tầm xa.
Cấu hình đội hình kiểu thì đúng chuẩn: công , thủ , chi viện , tỷ lệ sống sót cực cao.
Vì ai cũng quen cả, nên bầu khí lúc xuất phát giống kiểu “chuẩn hy sinh”, mà giống y như một nhóm bạn kéo ăn đêm.
Khi : “Cảm giác như ngoài nhậu quá ha…”
Thì A Phi và Tưởng Tùng, hai ông tướng cuối đội, thật sự lấy một gói đồ ăn bọc trong giấy bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-202-dung-chieu-cua-dich-de-tri-dich.html.]
Vạch , bên trong là mấy xiên thịt nướng nóng hổi, rắc hành lá và muối hột đầy đủ, thơm phức!
Cả nhóm đồng loạt , ánh mắt sáng như đèn pha.
“Người là sắt, cơm là thép, thịt nướng là đói sấp mặt luôn nha!”
“Mỗi 5 xiên, nhanh tay thì còn, chậm là nhịn đói!”
Tưởng Tùng rao hàng:
“Thịt ba chỉ em ạ! Hôm nay đổi ở khu chợ đen đấy!”
Tống Loan lạnh lùng lên tiếng:
“Không do đ.á.n.h hai bạt tai thì cũng chẳng mà nướng.”
Tưởng Tùng lập tức trưng hai cái dấu tay đỏ ch.ót mặt:
“Chính nhờ hai cái bạt tai đầy tình nghĩa đó mà mới thịt nướng mời cả nhà!”
Tống Loan: “…” Rất tặng thêm hai cái nữa.
Không là vì Tưởng Tùng quá lắm mồm, do lên cấp 3 xong thì Tống Loan trở nên… bạo lực hơn hẳn.
Tưởng Tùng đẩy xiên thịt tay Chu Tấn Thời:
“Cái là để đưa cho chị Thu nha.”
Chu Tấn Thời lặng lẽ nhận lấy, đến bên Lý Thu, còn đưa cả phần của nữa.
“Của , cô ăn luôn .”
Tưởng Tùng chống tay lên vai A Phi, thì thầm đầy chiêm nghiệm:
“Thấy em? Cái gọi là xuất sắc hơn thầy, tình cảm đúng kiểu tinh tế, âm thầm mà lặng lẽ! Học hỏi , về mới kiếm bạn gái như ý chứ!”
A Phi gật đầu lia lịa:
“Ghi chú , ghi chú !”
Lý Thu 10 xiên thịt ba chỉ nướng vàng óng, bóng mỡ tay, khóe miệng giật nhẹ.
Cô thể tưởng tượng chúng thơm cỡ nào, ngon cỡ nào. cô ngửi thấy mùi, cũng ăn chẳng vị gì.
Thịt đối với zombie mà , chẳng khác gì cùi bắp, rơm khô hoặc khăn lau chén.
Chính xác là:
Phí của trời. Đau lòng c.h.ế.t.
Lý Thu vẫn cố gắng nở nụ vui vẻ:
“Cảm ơn ! thích nhất là thịt ba chỉ nướng đấy!”
Cô nhận lấy, lưng nhét thẳng miệng.
Trương Tuyết Chân vẻ mặt đau khổ như ngậm mù tạt của cô:
“Thịt đưa ăn hết ?”
Lý Thu nuốt xong xiên cuối cùng, lau miệng:
“Ừ, ăn hết sạch. Tối nay trận t.ử chiến nên tớ chén sạch . Mà cũng no lắm…”
Trương Tuyết Chân lộ vẻ áy náy:
“Tớ còn dư nhiều . Lúc chỉ tích trữ mì gói với thực phẩm khẩn cấp. Nếu may còn một thùng đồ hộp, để tớ lục , thì chia cho .”
Lý Thu lập tức nhào qua, dựa tay cô nàng:
“Tuyết Chân ơi, đúng là thiên thần của lòng tớ!”