Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 203: Dùng chiêu của địch để trị địch

Cập nhật lúc: 2026-02-16 06:57:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùi thịt quá thơm, thơm đến mức mũi Lý Thu run bần bật.

 

Trương Tuyết Chân cố hất cô mấy nhưng xong, đành nhét một xiên thịt miệng cô:

“Ăn , đừng cạp tớ.”

 

Tưởng Tùng tiếp tục lượn lờ phía , miệng lầm rầm:

 

“Để đoán thử xem… đang thầm nghĩ giá như là con gái thì mấy, chị Thu nhà chúng tựa vai như thế? Nói trúng tim đen , lão Chu? mà, tình yêu thì chủ động lên…”

 

Chưa hết câu thì thấy xiên thịt trong tay Chu Tấn Thời tịch thu mất.

 

“Cậu đói lắm , ăn giúp.” Anh , mặt tỉnh bơ, miệng nhai lạnh như robot.

 

Tưởng Tùng: “…”

 

Sau màn “nướng thịt giải sầu”, trời cũng tối đen như mực.

 

Cả nhóm lập tức nghiêm túc trở .

 

Hạo Minh và Cách Tang đồng loạt thi triển dị năng:

 

Hạo Minh: thính lực siêu phàm – tai thính như thần

 

Cách Tang: mắt ưng – rõ như HD 8K

 

Quét một lượt, Cách Tang lắc đầu:

 

“Không thấy gì hết.”

 

Hạo Minh thì dán sát tai xuống đất, lạnh đến tê buốt:

“Hình như tiếng gì đó… đang bò từ lòng đất.”

 

“Ở ?”

 

“Giữa khu Y và khu Z, sát Z hơn.”

 

Cả nhóm ngẩn :

“Khoan, Y là khu dân thường, Z là nhà giam. Vậy… giữa YZ là gì?”

 

Chu Tấn Thời trầm giọng:

“Lúc ở khu A, tớ xem bản đồ căn cứ. Khu giữa đó là… lò thiêu.

 

Người c.h.ế.t và zombie đều đưa đó thiêu hủy ban ngày. Ban đêm nơi đó… ai lui tới.”

 

Thứ đang trồi lên từ đất, là cái quái gì?

 

Dù tò mò đến thì cũng thể tự ý đổi địa điểm tác chiến, họ lập tức báo cáo tổ bên , thống nhất:

 

Hai bên tiếp tục canh gác ở khu F/G/H thêm 1 tiếng. Sau đó mới hội quân, cùng đến lò thiêu.

 

Chỉ vài phút

 

Không chỉ Hạo Minh, mà tất cả đều thấy tiếng gõ cửa.

 

“Có ai ở nhà ?”

 

Tiếng gõ vang lên đều đặn, cùng giọng rền rĩ, buốt lạnh.

 

Dù bên trong ai đáp , nhưng quái vật vẫn kiên trì gõ cửa ngừng.

 

Kèm theo đó là giọng van nài đáng sợ:

 

“Lạnh quá… đói quá… buồn quá… huhu…”

 

Đám tiến về phía phát tiếng gõ cửa, ai nấy đều im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-203-dung-chieu-cua-dich-de-tri-dich.html.]

 

Trước mỗi cánh cửa đều một sinh vật đang gõ, kiên trì mệt mỏi, như thể đời chỉ một sứ mệnh duy nhất — gõ cửa cho tới c.h.ế.t.

 

Số lượng quái vật gõ cửa nhiều đến mức gần như phủ kín bộ khu dân cư của dị năng giả.

Giọng phát từ miệng chúng muôn hình vạn trạng: già, trẻ nhỏ, thanh niên, trung niên… âm điệu bi thương, ai oán, giống như những linh hồn c.h.ế.t oan kịp siêu thoát.

 

Ngô Nhậm Phàm lạnh giọng :

“Không chỉ bắt chước giọng giống, mà còn khả năng tác động đến cảm xúc bên trong, như thể hiệu ứng ảo giác. Nếu cẩn thận, sẽ quên mất đây là tình huống nguy hiểm mà mở cửa như thôi miên.”

 

Cả đội đều nhớ rõ: căn phòng là nơi ở của một cặp vợ chồng dị năng giả.

Vì nhiệm vụ đêm nay, thế bằng một quân nhân.

 

Hồ Trạch Vũ :

từng là lính. Yên tâm, quân nhân ý chí thép, dễ d.a.o động .”

 

Vừa dứt lời — “Cạch” — cánh cửa bật mở.

 

Gương mặt đàn ông vẫn còn đầy nước mắt, còn kịp lau, biến thành một cái xác khô queo.

 

Mở cửa là c.h.ế.t.

C.h.ế.t nhanh đến mức Chu Tấn Thời kịp lao đến cứu.

 

Sau khi g.i.ế.c xong, quái vật gõ cửa hề chuyển mục tiêu, nó thản nhiên bước nhà, đóng cửa như thể… đây là nhà .

 

Một mạng biến mất ngay mắt, cả nhóm c.h.ế.t lặng.

 

Mở cửa là c.h.ế.t — đ.á.n.h kiểu gì?!

 

Không ai nghĩ giải pháp nào khả thi hơn.

 

Trong khi đó, tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên từ những nơi khác.

 

“Để thử.”

 

Lý Thu bảo ở yên tại chỗ, sẽ gặp con quái gần nhất.

 

“Cậu tính gì?” Trương Tuyết Chân liếc cô một cái đầy nghi ngờ, “Đừng là đói nữa nha.”

 

Lý Thu kêu oan:

“Ai chứ! Tớ đói nhanh đến thế .”

 

Hai còn hết câu, thì Chu Tấn Thời bước tới, vác d.a.o:

 

cùng.”

 

Hiện tại Chu Tấn Thời là dị năng giả cấp 5, thần thuật, hạng xoàng.

Lý Thu gật đầu đồng ý.

 

Cô núp bên tường, nhanh ch.óng chạy tới cửa căn phòng c.h.ế.t, gõ gõ vài cái.

 

đói quá… bên trong ai ? Có thể mở cửa cho xin miếng ăn ?”

 

Cả đội: “…”

 

Ơ kìa? Sao quen thế nhỉ?

 

Đây chẳng chiêu của địch ?!

 

Cái gì mà “Dùng cách của kẻ địch để đ.á.n.h bại kẻ địch” là thật đó má!

 

Trong phòng, con quái đang đè lên xác nạn nhân ngẩng đầu lên.

Mắt nó đỏ lòm, tơ m.á.u phủ kín cả tròng mắt, đến cả tròng đen cũng đỏ như hạt lựu.

 

Nghe thấy tiếng gõ và câu hỏi, nét mặt nó thoáng hoang mang.

 

 

Loading...