Rồi nó trả lời bằng giọng khàn khàn:
“Có ở đây, nhưng… đây là của . Nếu ăn thì tự chỗ khác mà gõ.”
Lý Thu thầm nghĩ:
“Ồ? Còn giữ của nữa cơ đấy.”
Cô lập tức cất giọng thút thít đáng thương:
“Không mà… gõ suốt mà chẳng ai chịu mở. Cậu giúp với, cho chung mà…”
Con quái tức đến mức trợn trắng mắt:
“Sao ngốc thế? Gõ mãi là mở thôi!”
Lý Thu gật gù:
“Cậu cũng đúng…”
Nói xong, gõ càng hăng hơn nữa.
Con quái nổi điên, xông mở cửa, gào lên:
“ bảo cô chỗ khác gõ, cứ dính lấy cửa nhà thế hả?!”
Vừa thấy ánh mắt Lý Thu, nó lập tức nhận gì đó .
Lý Thu chớp đôi mắt hề đỏ của :
“Đoán xem.”
Ngay đó, thần thuật từ lưng cô vung tới, bổ thẳng con quái.
Nó lảo đảo nhưng c.h.ế.t, chỉ lẩm bẩm trong miệng:
“Ồ… thì là …”
Rồi ngước mắt lên Lý Thu và Chu Tấn Thời đầy oán hận:
“Cô… lừa . Người… .”
Hai — nếu họ nhớ nhầm, thì con quái ban ngày từng là quân nhân ở khu A.
Bỗng nhiên ánh mắt Chu Tấn Thời trở nên mơ màng, động tác chậm hẳn .
Anh thấy giọng ông nội :
“Tấn Thời , mắt ông đau lắm, mở … con đây xem giúp ông một chút…”
Cùng lúc đó, con quái ở cửa nở nụ kỳ dị:
“Vào … mà…”
Chỉ cần các ngươi bước qua cánh cửa — là c.h.ế.t.
May mà kịp đắc ý, Lý Thu rút cây xẻng gấp , bổ thẳng đầu nó.
“Tại cô ảnh hưởng?!?” Con quái hét lên, đầu gần như bổ đôi, mà vẫn c.h.ế.t.
Hồ Trạch Vũ cũng kịp thời chạy tới, kéo Chu Tấn Thời lùi .
Chu Tấn Thời lắc lắc đầu, ánh mắt khôi phục vẻ tỉnh táo.
Lý Thu đầy tự hào:
“Xin , miễn nhiễm với dạng tấn công tinh thần.”
Vì cô là Vương của xác sống, dị năng zombie duy nhất — dù thể nâng cấp nhưng sân là full cấp, miễn nhiễm với hiệu ứng tinh thần.
Cô lập tức hô to:
“Mọi đeo tai vô!”
Cả nhóm đồng loạt bịt tai, còn Ngô Nhậm Phàm thì dùng lưỡi hái lôi con quái khỏi phòng, cả bọn lao vây đ.á.n.h như chẻ củi.
Thế nhưng đ.á.n.h mãi c.h.ế.t, kể cả dị năng ngạt thở của Trương Tuyết Chân cũng vô dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-204-dung-chieu-cua-dich-de-tri-dich.html.]
Quái vật như bất t.ử, thậm chí… lưỡi cũng chẳng còn mà vẫn chuyện rành rọt, tiếp tục dụ dỗ từng một.
Lý Thu mà trố mắt, sang thì thào với Trương Tuyết Chân:
“Cái đám đột biến xịn thiệt, dị năng còn mạnh hơn tớ…”
Trương Tuyết Chân suy nghĩ vài giây gợi ý:
“Hay đợi nó c.h.ế.t thì tớ nhét gian, đưa cho đồ ăn vặt, ăn xong mạnh lên.”
Lý Thu mắt sáng như đèn pha:
“Thiệt ?!?”
“Không.”
Biết Tuyết Chân thích ngược, Lý Thu tự động hiểu “Không” thành “Có”,
liền siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tặng con quái thêm một cú đầu.
con quái vẫn vững như cây cột, chả c.h.ế.t .
Tống Loan bước tới:
“Để thử.”
Lửa — thứ thể thiêu rụi tất cả.
Ngọn lửa bao trùm con quái, khiến nó lập tức hóa thành “ lửa” lăn lộn đất.
Ngay lúc đó, lớp da bắt đầu thứ gì đó bò lổm ngổm, giãy giụa, điên cuồng tìm đường chui ngoài.
Con quái nôn oẹ mấy tiếng, từ miệng phun ba con sâu m.á.u hồng hồng.
Khi tách khỏi cơ thể , chúng vẫn tiếng :
“Đau quá…” “Đau quá…” “Sắp c.h.ế.t …”
Mọi sẵn sàng chiến đấu.
Ôn Nhu phản ứng nhanh như chớp, ba cây kim châm b.ắ.n thẳng lũ sâu.
Chúng giãy đành đạch đất từ từ bất động.
Cùng lúc đó, cơ thể mà chúng chiếm xác cũng im bất động.
“C.h.ế.t hả?” Ai đó hỏi.
Một gần kiểm tra:
“C.h.ế.t .”
“Thì là sâu ký sinh điều khiển xác .” Tống Loan dùng chân khều khều con sâu.
Chu Tấn Thời quan sát kỹ:
“Đây là loài ‘sâu vọng âm’, thuộc dạng ký sinh. Đáng lẽ tuyệt chủng từ lâu. Chắc do thiên tai mà biến dị thành cái đám k.h.ủ.n.g b.ố .”
Anh mở bộ đàm, liên hệ với tổ của Tướng Sở, báo về cách tiêu diệt quái vật gõ cửa:
“Dùng lửa thiêu đốt, ép sâu ký sinh khỏi cơ thể, mới thể tiêu diệt.”
Đầu dây bên im lặng hồi lâu, đột nhiên vang lên:
“A! Người… phát hiện !”
“Biết nhược điểm của bọn !”
“Phải mau về báo cho chủ nhân!”
Trong bộ đàm, vang lên hàng loạt giọng lải nhải, bao nhiêu con sâu đang cùng lúc.
Lý Thu xa, nổi cả da gà.
Trong màn đêm, hàng trăm con mắt đỏ rực bắt đầu lấp ló.
Tất cả quái vật gõ cửa — đang kéo đến đây.