Đối với quả cây, chỉ cần là sâu — đều đáng sợ như .
Lý Thu khẽ vuốt cuống quả, dịu giọng dỗ dành, hiệu chúng im lặng yên trong túi, quan sát tình hình.
Đi một đoạn, Lý Thu nhận :
Bọn sâu hề về phía lò thiêu.
Cô chợt nghĩ — nếu sâu vọng âm sợ lửa, thì chui từ lò thiêu lên ?
Vậy thì thứ thực sự bò từ đó... khi còn kinh khủng hơn sâu vọng âm.
“Tới !”
“Chúng tới !”
“Xuống !”
Lý Thu ngẩng mặt bọn sâu dừng mảnh đất hoang phía Nam căn cứ.
Căn cứ chỗ nào cũng quy hoạch t.ử tế.
Mảnh đất hoang bỏ bấy lâu, tiện tay biến luôn thành bãi rác.
Rác thải ngập ngụa, nước bẩn lênh láng, ngoài xe gom rác, chẳng mấy ai lui tới.
Đám sâu nền đất trống, lượt lặn hết xuống lòng đất.
Chỉ còn Lý Thu và mười mấy con sâu khác còn .
Đám vẻ là mấy con sâu thông minh hơn, Lý Thu đầy nghi ngờ:
“Cô xuống ?”
“Cô giả đấy chứ!”
Không khí đang vui vẻ, bỗng chuyển sang lạnh tanh.
Đám sâu trừng mắt cô chằm chằm, như đang đợi xem cô xử lý .
Lý Thu gãi đầu:
“ nhớ là còn để thừa một ăn hết. Hay mấy xuống , ăn xong xuống.”
Lũ sâu… tin.
chúng l.i.ế.m môi:
“Cho bọn ăn với ? Bọn theo cô về.”
“Không !”
Đám sâu rụt rè:
“Không thì … Cô dữ thế…”
“Vậy cô nhanh lên nhé. Bọn ở đây đợi cô về.”
“Ai nấy đều nhịn gõ cửa vì cô đấy.”
“Nhớ nha~~.”
Lý Thu thở phào.
Tốt , giờ xác định ổ của lũ sâu vọng âm là đám đất hoang .
Đợi trời sáng, giao thông tin cho cấp , đào ba tấc đất, cho kích lửa, đổ độc, thả t.h.u.ố.c, đủ combo trừ sâu.
Nhiệm vụ đêm nay, coi như thành.
đời như mơ — từ đất trồi lên một con sâu lạ hoắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-207-con-sau-xui-xeo-co-nang-luc-ban-hang-kem.html.]
Hắn cao to, ngũ quan rõ nét, cơ bắp rắn chắc, động tác nhanh nhẹn — trông thông minh hơn hẳn mấy con còn .
Lý Thu những con khác gọi là: “Sâu Vương.”
Lý Thu gượng vài tiếng, trong lòng thầm kêu “xong phim ”.
Chắc lũ sâu xuống đất mách lẻo! Giờ đích Sâu Vương lên xử lý kẻ mưu đồ tiếm vị.
Sâu Vương Lý Thu bằng ánh mắt khinh thường:
“Nghe cô hôm nay gõ c.h.ế.t mười ba ?”
“Chuẩn.”
Sâu Vương lạnh lùng:
“ chờ cô đó cả buổi, thấy xuống. Không vì cô là đồ giả đấy chứ?”
Lý Thu thầm mắng, “Xí c.h.ế.t, tên dễ lừa .”
Ngay lúc nguy cấp, hai quả cầu nhỏ trong túi khẽ nhúc nhích.
Sự ăn ý ngày đêm sống chung, khiến Lý Thu lập tức hiểu ý chúng.
Cô cũng đổi giọng sang kiểu lạnh lẽo như Sâu Vương:
“ sắp là Vương mới. Anh đợi là chuyện đương nhiên. Làm Vương mà chung với đám sâu thấp kém, mất hết thể diện.”
Sâu Vương cứng họng.
Bộ não bé tẹo của sâu, đọ Lý Thu – từng cả trăm tiểu thuyết “ép Vương nhận thê”?
Hắn xì một tiếng, khí thế yếu hẳn:
“Thế cô ?”
“Anh mở đường. mới xuống. Đó mới xứng tầm Vương!”
Sâu Vương hừ một tiếng bắt đầu đào đất chui xuống.
Lý Thu nhờ hai quả cây dùng rễ bám đất, theo sát.
Là thây ma, cô cần thở, nhưng vẫn bụi đất táp đầy mặt, bực chịu nổi.
May mà quá trình chui xuống kéo dài lâu.
Chỉ bảy tám mét lòng đất, là một gian khác.
Mọi vật bài trí, từng khu vực phân chia — giống y hệt căn cứ Nam Phương mặt đất.
Chỉ điều khác biệt duy nhất:
Tất cả sâu ở đây, đều “tiến hóa hình dạng.”
Trước mặt Lý Thu, là một bầy sâu vọng âm đeo đầy đầu — chiến lợi phẩm của chúng.
Càng nhiều đầu , hình càng chỉnh.
Sâu Vương – kẻ lúc nãy khiêu khích cô mặt đất – giờ đầu sâu , hông treo tám cái đầu.
Còn mấy con đầu nào?
Toàn là sâu xui xẻo, năng lực kém — liệt hàng vô dụng.
Vừa chui xuống là lộ nguyên hình thành một con sâu to đùng thẳng.
Lý Thu: “…”
Tạch ! Giờ thì thể giấu nữa !