Đám sâu gật đầu răm rắp, rủ chạy về khu ký túc lòng đất, nơi vô căn phòng nhỏ giống căn cứ.
Khi tất cả hết, Lý Thu lặng lẽ đến phòng ấp trứng.
Một tiếng trôi qua, Hàn Chủ thoát khỏi dị năng điều khiển, nhưng lúc rụng hết tóc, chẳng còn chiêu trò nào để tấn công.
Còn do lắm mồm, Lý Thu khách sáo lấy xẻng gập đập cho vài phát, m.á.u chảy đầm đìa.
Cô tiếp tục lật từng xác , cố tìm bố và Tống Mạch Mạch. Không thấy. Cô thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cô lặng lẽ sờ một chiếc huy hiệu – là quân hiệu áo.
Cô là cấp bậc gì, đó tên gì, sinh năm nào, trong căn cứ … tất cả đều là bí ẩn.
Vì ấp trứng, nơi đây hi sinh vô – chỉ 500 lính trong chiến dịch cách đây một tháng, mà còn cả những mất tích ban đêm, giờ đều đây.
“Một nghìn tám trăm lẻ hai.”
“Gì cơ?”
“Số xác trong phòng ấp. Là do tụi bây g.i.ế.c.”
Mà đó chỉ mới là do ba cái đầu gây , còn đám sâu phá cửa g.i.ế.c ngoài thì đếm nổi.
Hàn Chủ nhạt:
“Thì ? Trong đó quen cô chắc?”
Hắn con ích kỷ, chỉ quan tâm tới , bạn bè. Người khác c.h.ế.t chẳng là gì cả, như lá rụng giữa dòng, trôi cũng chẳng mấy quan tâm.
Hắn tiếp lời:
“ thấy cô mạnh thật đấy. Hay là sinh con với chúng ? Nhất định sẽ sinh đứa mạnh nhất, thống trị thế giới!”
“Thống trị cái đầu mày !”
Lý Thu vung xẻng, gọt luôn vài miếng thịt của , ung dung… ăn cơm.
Dưới lòng đất quá lâu, dùng dị năng, cô đói đến hoa mắt.
Có lẽ sợ cắt luôn cả lưỡi, Hàn Chủ ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nó hai cái đầu còn lườm cháy mặt, nhưng vẫn lẳng lặng quan sát cô.
Tuy Lý Thu sâu , nhưng ăn quá nhiều xác trứng ký sinh, trứng sớm muộn gì cũng nở trong cơ thể cô.
Đến lúc đó, chẳng lẽ cô dám g.i.ế.c cả ba tụi nó?
Hàn Chủ hiệu bằng mắt, bảo hai cái đầu bình tĩnh.
Đáp là hai cái tát bay tới từ hai bên, khiến rớt luôn hàm .
ngờ rằng…
Lý Thu thể ăn sạch cả căn phòng ấp trứng!
Cái bụng đó còn khủng hơn Đói Chủ!
Hàn Chủ co run rẩy, nhưng vẫn cứng miệng:
“Cô ăn nhiều trứng như , trong trứng sâu. Giờ mà g.i.ế.c tụi , cô cũng c.h.ế.t theo!”
Lý Thu khẩy, giơ tay lên:
“Thấy ?”
“Thấy cái gì?”
Trên tay cô là vết cắt rỉ m.á.u đen – m.á.u thây ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-212-bay-gio-co-ay-vo-dich-thien-ha.html.]
Tay cầm một con sâu nở, nhỏ như sợi chỉ. Khi dính m.á.u, đầy một giây, sâu rụng rời c.h.ế.t ngắt.
“Xin nha, m.á.u thây ma, vẻ khắc sâu của tụi mày.”
Hàn Chủ đơ máy:
“Cô là… thây ma?!”
Lý Thu gật đầu, bình thản như “ thích ăn lẩu”:
“Ừ, là thây ma.”
Ban đầu, cô chấp nhận nổi chuyện là thây ma, càng thể chịu việc ăn xác để sống.
từ Xích Lan đến Bạch Lâm, qua bao nhiêu m.á.u tanh và chiến đấu, cô buộc thừa nhận – nhiều chính vì là thây ma, cô mới sống sót.
Hiện tại cũng – cô miễn dịch với sâu và công kích tinh thần.
Còn vài tiếng nữa trời mới sáng.
Lý Thu đặt chiếc túi đeo mấy bé quả nhỏ góc tường, nhẹ nhàng vỗ về rảo bước về khu sâu đang ngủ.
Càng , bước chân cô càng nặng nề, càng chậm rãi.
Cái thế giới lòng đất , đang dần dần hình khổng lồ của cô lấp đầy.
Trạng thái “Xác Vương” – một dạng biến dị khổng lồ của thây ma, cho phép gia tăng sức mạnh và phòng thủ theo cấp nhân khi hấp thụ đủ năng lượng.
Trời sáng, để tránh bất trắc, Lý Thu quyết định bỏ sót một con sâu nào.
Giờ đây, cô chính là – vô địch thiên hạ.
Ba cái đầu tận mắt chứng kiến cô biến to như cái nhà, bế chúng lên như nhổ cành cây khô.
Mỗi bước chân vang lên như tiếng sấm, dậy đất động lòng .
Đám sâu đ.á.n.h thức. … quá muộn.
Trước sức mạnh tuyệt đối, một đ.ấ.m của cô là nghiền nát cả đám sâu.
Đập xong ăn. Ăn xong đập tiếp.
Y chang như dây chuyền sản xuất.
Để rảnh tay ăn cho nhanh, Lý Thu lấy xẻng đào vách đá, thành cái hốc nhốt ba cái đầu trong.
Ngay lúc đó, một bóng lướt qua.
Hàn Chủ lập tức nhận , mừng húm:
“Ngài tới cứu giá !”
Hoa Truyền Sinh thèm nó.
Ông soi đèn pin, ánh mắt đầy lo lắng về phía Lý Thu:
“Tiểu Thu… cháu thành thế ?”
Đèn flash bật sáng, ông giơ điện thoại chụp ảnh cô.
Lý Thu nghiêng đầu Hoa Truyền Sinh.
Cô ông chắc chắn nhiễm “mắt đỏ”, sâu ký sinh.
Lạ một điều – khi ở căn cứ, mắt ông đỏ hết, còn bây giờ… một bên đỏ, một bên vẫn bình thường.
Bên đỏ – lạnh lùng quỷ dị.
Bên thường – hiền hòa xót thương.