Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 214: Mở miệng gọi: "Bếp... bếp trưởng..."

Cập nhật lúc: 2026-02-16 07:05:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tấn Thời đang mơ một giấc mộng.

 

Theo đúng kế hoạch đặt , bây giờ mới đến thành phố Xích Lan, dự định sống tạm ở đây một tuần.

 

Trong một tuần đó, tham quan hết danh lam thắng cảnh, ăn uống khắp nơi, thêm cả video dạy cổ võ up lên mạng.

 

Lúc gọi video call, đầu dây bên là ông nội luyện công xong từ sáng sớm, đang ghế thái sư bằng gỗ lim, đùa giỡn với con mèo.

 

Mễ Lạp, con mèo bạc lông dày tận 13 ký, tiếng động tỉnh giấc, híp mắt liếc , thấy là ông nội thì cuộn tròn ngủ tiếp.

 

Ông nội lẩm bẩm:

"Tấn Thời , con nuôi con mèo gì mà lười thế? Suốt ngày ngủ, bắt chuột là gì ?"

 

"Ông ơi, Mễ Lạp từng thấy con chuột nào cả. Mèo thì ngủ hơn chục tiếng mỗi ngày mà."

 

Chu Tấn Thời trả lời, mỉm .

 

Hồi nhỏ học hành thì ngập đầu, trong nhà nhiều quy củ ngặt nghèo.

Trong mắt , ông nội là gánh cả gia tộc Chu gia, dù đối nội đối ngoại đều nghiêm khắc lạnh lùng.

 

từ khi rời nhà, mang theo thần thuật, dần phát hiện ông nội còn nghiêm như nữa.

 

Dù ông vẫn chẳng mấy lời yêu thương, nhưng sẽ mượn cái cớ là con mèo Mễ Lạp để trò chuyện cùng , dặn ngoài nhớ cẩn thận, Tết nhất dù ở cũng về nhà.

 

Chu Tấn Thời :

"Ông ơi, bánh xốp và hạnh nhân ở Xích Lan ngon lắm. Vài bữa nữa con về sẽ mang cho ông."

 

Nghe cháu sẽ về, mặt ông nội Chu Thái Khôn tươi như hoa:

"Về con. Vừa mấy cô chú con cũng bảo sắp về, nhà đông vui."

 

Nhà họ Chu cơ nghiệp trải khắp cả nước, mấy ông chú bà cô thường ít khi rời khỏi khu vực phụ trách.

 

Chu Tấn Thời chợt cảnh giác:

"Nhà chuyện gì ?"

 

Anh cảm giác ngột ngạt, mơ hồ, khó thành lời.

 

"Chuyện gì mà chuyện. Mọi thứ đều . Chỉ là nhà cũ đang sửa sang , đào bên thì phát hiện vài thứ. Ông kêu tụi nó về coi thử, con mà về thì tiện thể coi luôn."

 

Chu Tấn Thời còn định thêm thì — một luồng sáng lóe lên mắt.

 

Cảnh vật biến mất, còn ông nội con mèo.

Chỉ còn một căn phòng đầy đang yên bất động, với ánh đèn dầu leo lét giữa đêm lạnh.

 

Thì … chỉ là một giấc mơ.

 

Thế giới bên ngoài yên tĩnh đến mức kỳ lạ — lấy một tiếng gõ cửa.

 

Trong nhà cũng chẳng yên ắng, vẫn tiếng ngáy và tiếng nghiến răng.

 

Chu Tấn Thời lướt ánh mắt qua từng trong phòng — dù kiểu gì cũng thấy Lý Thu cả.

 

Anh bật máy bộ đàm, nhưng chờ mãi cũng tiếng cô hồi âm.

 

Anh bước cửa lớn.

 

Bên ngoài trời vẫn sáng hẳn. Nếu giờ mở cửa ngoài mà cẩn thận đụng quy tắc của quái gõ cửa, thì cả căn nhà sẽ diệt sạch.

 

Chu Tấn Thời bao giờ thấy thời gian trôi chậm đến thế…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-214-mo-mieng-goi-bep-bep-truong.html.]

Thời gian lúc như đang đếm từng giây từng phút, mỗi giây trôi qua đều như đang chiên trong chảo dầu sôi.

 

Thần thuật dường như cũng cảm nhận sự bất an trong lòng Chu Tấn Thời, nó rung lên liên hồi, như đang sốt ruột đến cực độ.

 

Lác đác vài khác cũng bắt đầu tỉnh dậy.

 

Ánh sáng ngoài cửa sổ dần dần đẩy lùi bóng tối, từ xám mờ chuyển sang sáng rõ. Ngay cả kẻ chuyên gieo mộng như Trương Tuyết Chân cũng mở mắt.

 

Mọi đều thấy Chu Tấn Thời đang chặn ngay cửa, đồng thời cũng phát hiện Lý Thu mặt.

 

Giọng Trương Tuyết Chân khàn khàn: “Hôm qua lúc ngất xỉu, khi con quái đập cửa tới, cô ngoài.”

 

Đã lâu như ?

 

Trong căn phòng im phăng phắc, ai lên tiếng.

 

Chu Tấn Thời xác nhận bên ngoài an mở cửa.

 

Anh bước nhanh như gió lướt qua con phố vẫn còn vắng tanh, chỉ để một câu dứt khoát: “ tìm cô .”

 

Những còn lập tức chia nhóm. Hai chạy về khu A báo cáo tình hình chiến đấu đêm qua, đồng thời xin thêm nhân lực để tìm Lý Thu. Những còn thì tỏa các khu khác để tìm kiếm.

 

 

Hôm qua Hạo Minh từng giữa khu Y và Z thứ gì đó trồi lên từ đất, thể Lý Thu tới đó.

 

Khi Chu Tấn Thời ngang qua một bãi đất hoang, chợt dừng .

 

Từ lòng đất truyền lên những đợt chấn động đều đặn — chẳng lẽ động đất?

 

Tiến sâu hơn bãi đất hoang, Chu Tấn Thời phát hiện một cái hố sâu tăm tắp, phủ lên bằng một lớp đất mỏng, cùng còn một lớp sương mỏng — đủ lớn để lọt một .

 

Ngay bên cạnh hố là chiếc ba lô quen thuộc.

 

Anh từng thấy Lý Thu vác cái ba lô nặng trịch khi cùng biệt thự của Trương Tuyết Chân.

 

Có lẽ vì thấy mang ba lô xuống hố quá vướng víu, nên cô mới để đây.

 

Sau khi suy đoán rằng cô đang ở , Chu Tấn Thời lập tức b.ắ.n tín hiệu lên trời, đó cột dây thừng tảng đá lớn bên cạnh, thắt c.h.ặ.t quanh nhảy xuống hố.

 

Hố sâu hơn tưởng nhiều. May mà oxy trong lòng đất vẫn còn đủ, cộng thêm kỹ thuật điều hòa hô hấp, mới thể tiết kiệm một nửa lượng khí.

 

khi cách mặt đất chỉ còn hai ba mét, dây thừng hết.

 

Chu Tấn Thời lập tức gỡ dây, dứt khoát nhảy xuống.

 

Dưới lòng đất tối đen như mực, bật đèn pin lên thì phát hiện xung quanh là vô công trình còn dang dở. Bố cục xây dựng ở đây thật bất ngờ na ná như căn cứ mặt đất.

 

Chấn động vẫn tiếp tục.

 

Những công trình tạm bợ như sắp rung cho nát bét.

 

Chu Tấn Thời nắm c.h.ặ.t thần thuật, lao về phía phát địa chấn. kịp xa thì đụng một .

 

“Ai đó?!” Thần thuật lập tức kề ngay cổ .

 

“Tấn Thời, là .” Hoa Truyền Sinh thở hổn hển trả lời.

 

“Thầy gì ở đây?” Chu Tấn Thời đưa tay đỡ, nhưng ông lách né tránh.

 

 

Loading...