“Khâu đại nha, đừng trách nha Chu Tấn Thời… Không khâu là chảy m.á.u đến c.h.ế.t đó.”
“Trời ơi bụng cái vết rách to chà bá lửa thế …” Lý Thu nuốt nước miếng cái ực, thì thào, “Mà cái vết là do … xin nha.”
“Rồi còn cái vết bên tay nữa… Á, chắc đau lắm hen.” Cô khâu lảm nhảm ngừng.
Cô cố hết sức để khâu nhanh nhất thể, nhưng hiệu quả… đúng là khó . Có lúc lực tay quá mạnh, chẳng đ.â.m trúng chỗ nào nữa.
May mà dị năng “vá trời vá đất” của cô đạt tới cấp 4, dù mũi khâu nguệch ngoạc, tạm bợ đến , thì ngay khi dừng , tất cả các mũi chỉ đều tự biến mất, vết thương từ từ khép miệng, m.á.u cũng ngừng chảy.
Lý Thu còn hồi hộp hơn cả lúc đ.á.n.h . Khâu xong mà cả như … ngất theo luôn.
“Phù…”
Cô thở phào một thật dài, cảm giác như hình xẹp một chút.
Lý Thu nghĩ bụng: biến hình thành xác sống khổng lồ cứ như biến thành cái giường – hết căng là bắt đầu xì .
“Vậy nếu là thế thì… dùng dị năng vài nữa, hoặc vận động nhiều nhiều, chắc là sẽ xì nhanh hơn.”
Lý Thu vì phát hiện vĩ đại mà tự vỗ tay khen .
giờ cô mệt quá , chẳng còn sức mà vận động gì cả.
Cô đầu Chu Tấn Thời, chậm rãi mà đầy lo lắng…
Lý Thu đặt thần thuật – thứ luôn ngo ngoe trốn – xuống bên cạnh Chu Tấn Thời. Nó giãy giụa tỏ ý phản đối một chút, nhưng cuối cùng cũng đành ngoan ngoãn im.
Trước đó, đội hành động bên chính phủ phát cho mỗi 10 viên tinh hạch trí tuệ.
Nghe dị năng giả khi thương nếu hấp thụ tinh hạch kịp thời thì sẽ giúp ích nhiều cho việc hồi phục.
Lý Thu đống tinh hạch, lầm bầm:
“Không dị năng giả các hấp thụ mấy thứ kiểu gì… nắm thế chắc cũng . Thôi, nắm .”
Cô đặt 5 viên mỗi tay Chu Tấn Thời, trái chia đều.
Cô thật sự đối mặt với Chu Tấn Thời thế nào.
Làm xác sống đành, còn suýt nữa thì đ.á.n.h c.h.ế.t .
Vừa lừa , thương – thật khó để tha thứ.
Lý Thu l.i.ế.m môi, nghĩ bụng:
“Đợi thêm chút nữa, chờ Chu Tấn Thời tỉnh … .”
Chùm chìa khóa trộm từ Hoa Truyền Sinh vẫn trong cô.
Nghĩ mà xem, chìa thì chắc chắn cửa.
Khu lò thiêu khả nghi, nhưng nhà giam thì còn đáng ngờ hơn.
Không ai xác nhận đống t.h.i t.h.ể đưa lò thiêu thiêu thật . Cũng ai xác sống nhốt trong nhà giam rốt cuộc xử lý thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-217-anh-bi-ai-danh-ra-cai-dang-tham-the-nay-vay.html.]
Hai nơi đó đều do quân đội kiểm soát. Đừng thường, ngay cả dị năng giả cũng chắc tiếp cận .
Người Hoa Truyền Sinh giam giữ chắc chắn chỉ ba cô. Nếu ông giấu , khả năng cao sẽ là ở một trong hai nơi .
Lý Thu đang chau mày suy nghĩ thì bỗng thấy tiếng ho khan.
Chu Tấn Thời, vốn đang im bất động, đột nhiên ho sặc sụa dữ dội.
Phản xạ đầu tiên của Lý Thu là nhào tới xem – ai dè ánh đèn pin chiếu thẳng mặt.
Chu Tấn Thời tựa vách tường dậy, mượn ánh đèn pin và ánh lửa để rõ "vương xác sống" mặt.
Rõ ràng vẫn là hình dạng to xác đáng sợ , nhưng hiểu Chu Tấn Thời thấy đối phương… chẳng còn chút sát khí nào cả.
Nhìn còn thấy… tội nghiệp???
Lý Thu trong lòng thì niệm chú:
“Không thấy , thấy …”, toan lưng chuồn lẹ.
Ai ngờ gấp quá, đầu đập thẳng tường, còn bật ngược một cú.
Chu Tấn Thời: “…”
Thương thế tuy lành hẳn, giọng còn yếu, nhưng câu hỏi thì rõ ràng rành mạch:
“Rốt cuộc cô là ai?”
Lý Thu khan hai tiếng, cố giọng phản diện tiêu chuẩn:
“ là ai á? Dĩ nhiên là vương xác sống !”
Chu Tấn Thời: “…”
Ánh mắt trượt xuống chân đối phương – một đôi giày thể thao.
Do hình thể to quá, đế giày mài mòn sạch sẽ, trông như hai cái vòng lủng lẳng ở mắt cá.
Bình thường Chu Tấn Thời sẽ nghĩ ngợi linh tinh lúc nguy hiểm, nhưng nếu Lý Thu mà thấy cảnh , kiểu gì cũng sẽ :
“Cả hai chân mang giày đế, lủng lẳng như nông dân xắn quần cấy.”
“Nè! Cười gì đó?!” Lý Thu thấy Chu Tấn Thời bỗng thì rợn hết da gà.
Chu Tấn Thời hô to, chắc chắn:
“Lý Thu!”
Trên đời, nếu khả năng đều loại trừ, thì điều tưởng chừng bất khả thi nhất – chính là sự thật.
Lý Thu tất nhiên chịu nhận:
“Ai là Lý Thu, . Hôm nay ăn no , tha cho một mạng. Mau cút !”