Nói thì , nhưng cô tự thì lề mề như rùa, còn vẻ vung tay đuổi Chu Tấn Thời nhanh nhanh.
Anh thì như thấy, vẫn hỏi tiếp:
“Rốt cuộc là ? Viện sĩ Hoa cô vương xác sống ăn mất .”
Lý Thu thầm nghĩ:
“Thảo nào mới nãy như thấy kẻ thù, thì là Hoa Truyền Sinh .”
Nếu đổi là cô, bạn xác sống ăn thịt, chắc cũng liều trả thù thôi.
“Anh ông lừa !”
Chu Tấn Thời gật đầu, tiếp tục hỏi:
“Vết thương của cô ?”
Lý Thu cúi đầu đáp:
“Ổn . khâu hết .”
Sau khi khâu cho Chu Tấn Thời, cô cũng tự vá vết thương của . Giờ chẳng còn dấu vết nào luôn.
Ai cũng tấm tắc: “ là… một con xác sống ghê!”
Câu trả lời đó, cũng xem như ngầm thừa nhận: vương xác sống chính là Lý Thu, Lý Thu chính là vương xác sống.
“Xin .” Chu Tấn Thời ho khan , “ là cô.”
“Hả?” Lý Thu mặt thẳng mắt .
Đôi mắt , trong ánh lửa, sáng như trời – khiến cảm thấy yên bình và ấm áp.
Cả hai giờ như hai đứa con nít mẫu giáo, ngượng ngùng xin , cuối cùng cũng thành thật với .
“Chuyện là đó. Giờ thì hiểu tại tớ chịu đội xe chứ? Đưa tớ đó, chẳng như thả chuột kho thóc ?!” Lý Thu buông xuôi thứ, thành thật khai báo.
Chu Tấn Thời cô kể hết chuyện, chỉ cau mày, gì.
Lý Thu thầm thở dài:
“Quả nhiên ai cũng đủ lòng để bạn với một con xác sống.”
Trong lòng bỗng nhớ nhỏ Tiểu Tuyết một giây.
“Đừng miêu tả như .” Chu Tấn Thời lên tiếng.
“Gì cơ?”
“Cô là ân nhân của bọn . Cũng là một bạn .”
Lý Thu tròn mắt:
“Hả?? Thật đó hả? Anh thấy tởm, sợ hả? ăn xác đó nha, đói quá còn thèm… sống nữa. Anh , chảy nước miếng khi đó!”
Cô phơi bày thứ đáng sợ nhất về bản mặt Chu Tấn Thời.
Nếu thể chấp nhận – tuyệt vời, cô sẽ mất bạn quý.
Nếu thể – cũng , rõ sớm, đỡ đau lòng về .
Chu Tấn Thời lặng lẽ cô, giơ cánh tay cô khâu :
“ ai trong bọn biến thành xác sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-218-anh-bi-ai-danh-ra-cai-dang-tham-the-nay-vay.html.]
Không ai biến thành xác sống – vì Lý Thu vẫn luôn liều mạng mà kìm nén bản .
Ngược , suốt chặng đường , Lý Thu giúp đỡ ít, còn cứu nhiều .
Đó là điều khiến cô khác biệt với xác sống.
Và cũng là điều khiến cô khác biệt với… ít con .
Cô cảm xúc, ý chí – nên nỗi đau cô chịu cũng nhân đôi.
Lý Thu mắt sáng rỡ:
“Nghĩa là… tụi vẫn thể bạn?! Anh sẽ giữ bí mật giúp chứ? Hiện giờ chỉ và Tiểu Tuyết chuyện là xác sống.”
Chu Tấn Thời cổ họng khẽ động, mỉm , gật đầu:
“Tất nhiên.”
Lý Thu lập tức rạng rỡ.
Chỉ là với cái hình vạm vỡ khủng khiếp , nụ … dọa .
Bỗng nhiên – bên ngoài vang lên tiếng ầm ầm rung chuyển.
Có đang xuống hang – chắc là đội cứu viện.
Một giọng quen thuộc hét lên qua loa:
“Lão Chu! Lão Chu! Anh còn sống đó?!”
Nghe cách gọi đó là Tưởng Tùng sai .
Bộ đàm còn vang lên giọng của Hồ Trạch Vũ và Dương Mục Phong:
“Chị Thu! Chị Thu! Nghe thấy thì trả lời nha!”
Tiếng gọi ngày càng nhiều.
Nghe tình hình thì bọn họ quyết định chia tìm kiếm – chắc lâu sẽ tới đây.
Lý Thu mặt tái xanh, cuống như kiến bò chảo nóng:
“Nếu họ thấy với ở cùng … hiểu lầm đó?!”
Không ai cũng như Tiểu Tuyết với Chu Tấn Thời, thể tiếp nhận chuyện bạn là xác sống. Đến lúc đó lỡ Chu Tấn Thời vu là phản bội nhân loại thì tiêu đời.
Chu Tấn Thời cũng bất lực:
“Theo cô thì ?”
Lý Thu bắt đầu lết :
“Vậy đây! Đám trái cây để cho nha, tụi nhỏ đào hầm mệt quá, nghỉ tí. Nhớ đem chúng giùm . Bên còn lối khác, vòng tránh bọn họ. Chắc một, hai tiếng nữa là sẽ về hình dạng bình thường, lúc đó sẽ tìm các . Nhớ nhắc coi chừng Hoa Truyền Sinh đó!”
Chu Tấn Thời gật đầu dặn dò:
“Ừ, cô cẩn thận nhé.”
Năm phút , đầu tiên đẩy cửa “rầm” một tiếng.
Chu Tấn Thời Lý Thu – giờ đang nhoài bên mép cửa, cách đúng hai bước chân – chỉ lặng lẽ thở dài, đưa tay ôm trán, im lặng trời…