Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 219: Hoa Truyền Sinh đã chết rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 07:05:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lão Chu, lão Chu ơi… ? Rõ ràng tiếng bộ đàm lách tách ở quanh đây mà!”

 

Tưởng Tùng cầm đèn pin công suất lớn quét loạn khắp nơi, mắt trợn tới sắp lòi cả tròng mà vẫn chẳng thấy gì.

 

Dưới lòng đất vốn tối om, thêm sương mù dày đặc do nước ngưng tụ trong cung điện ngầm, khiến tầm chỉ còn đúng bằng… một bàn tay.

 

A Phi lò dò theo sát lưng Tưởng Tùng, gạt nước mặt càu nhàu:

“Thật đó, đừng chứ… thấy chỗ như cái động Thủy Liêm . Không lẽ… lẽ nào…”

 

“Không lẽ đây còn thủy quái?!” Hai đồng thanh thốt lên.

 

Tưởng Tùng lập tức gào lên bi thương:

nhất định báo thù cho hai họ!!!”

“Báo thù!!!” A Phi phụ họa như tụng kinh.

 

lúc đó, giữa làn sương mù vang lên tiếng kim loại lạch cạch gõ xuống đất.

 

Chu Tấn Thời lên, dựa thần thuật để giữ thăng bằng, khàn giọng :

còn c.h.ế.t , khỏi cần báo thù gấp.”

 

“Mẹ ơi!” Hai họ hét lên một tiếng lập tức theo tiếng gọi, mỗi một bên dìu lấy Chu Tấn Thời đang chực ngã.

 

Trên Chu Tấn Thời gần như bộ nhuốm m.á.u, giờ còn nước ướt nhẹp, càng thêm nặng nề và tanh tưởi.

 

A Phi vội vàng dùng bộ đàm báo cho đội bên ngoài rằng tìm thấy Chu Tấn Thời, hẹn gặp ở cửa hang phía ngoài.

 

Tưởng Tùng hiếm khi trông nghiêm túc như , định bắt Chu Tấn Thời xuống để sơ cứu tại chỗ:

“Anh xuống , để băng bó cầm m.á.u !”

 

Chu Tấn Thời lắc đầu:

“Không , thì ghê thôi chứ m.á.u của .”

 

Tưởng Tùng bán tín bán nghi, bắt mạch thử cho chắc nghiêm mặt:

“Anh đang hù ma hả? Cái m.á.u gần cạn sạch còn bảo ?”

 

Chu Tấn Thời bất ngờ:

“Cậu bắt mạch?”

 

Nếu nhớ lầm thì Tưởng Tùng học ngành thú y, từng mở phòng khám chui bán t.h.u.ố.c giả, giờ cả Đông y?

 

Tưởng Tùng lập tức vênh mặt:

học từ Lục Phúc đó, nhà ổng là danh y truyền đời. học nhanh ? Gọi là thiên phú đó!”

 

“Anh đúng là giỏi ghê.” A Phi dựng ngón cái, còn quên vỗ m.ô.n.g ngựa:

“Đội trưởng Chu càng giỏi hơn, m.á.u chảy gần hết mà vẫn trụ , trâu thật!”

 

Chu Tấn Thời: “…”

 

Ngoại thương của thực Lý Thu khâu khá , nhưng nội thương thì vẫn còn, cần thời gian hồi phục.

Mà theo lời Hoa Truyền Sinh, khi dùng t.h.u.ố.c A11 một giờ, dị năng sẽ phong tỏa trong vòng 24 tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-219-hoa-truyen-sinh-da-chet-roi.html.]

 

Trong 24 tiếng tới, dị năng bảo vệ cơ thể, nếu nội thương xử lý kịp thời, bất cứ lúc nào cũng thể mất mạng.

 

Chu Tấn Thời :

“Nơi thể sập bất cứ lúc nào, ngoài .”

 

Hai lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

Tưởng Tùng còn đảo mắt tìm quanh:

“Chị Thu ? Anh gặp chị Thu ? Lúc tụi vô, đất rung bần bật, tưởng sập tới nơi .”

 

Chu Tấn Thời liếc về góc tường lớp sương dày nhất, nhẹ nhàng cúi đầu:

“Không thấy. chắc cô . Lúc đến thì bọn cộng hưởng trùng c.h.ế.t cả . Cô để tờ giấy, bảo đem mấy quả con , cô còn chuyện điều tra.”

 

Anh giơ giơ cái túi đeo chéo tay bằng chứng.

 

Vốn dĩ Chu Tấn Thời để tâm đến Lý Thu, mà bản mạnh khủng khiếp. Hai nghi ngờ gì, nhanh ch.óng dìu Chu Tấn Thời rời khỏi nơi đây.

 

Trên đường , khi ngang qua một bức “tường” đen sì, bốc mùi thối rữa, Tưởng Tùng cau mày như ngậm nguyên trái khổ qua:

“Ổ hổ lốn của con quái gõ cửa cũng dơ quá trời! Bức tường chắc ba chục năm sơn quá!”

 

A Phi cũng hí hửng rọi đèn “bức tường” ngang ngang hông họ:

“Nè, thấy ? Tường gì mà màu xanh đen, hoa văn lạ ghê.”

 

A Phi thậm chí còn thò tay chọt thử:

“Ủa thấy nó rung? Mắt mờ ?”

 

Chu Tấn Thời: “…”

 

“Đi lẹ! Dưới động đất nữa .” Anh bắt đầu ho, trông như sắp lìa trần tới nơi.

 

A Phi khỏi cần nhiều, trực tiếp cõng Chu Tấn Thời lên lưng như khiêng heo chạy!

Tưởng Tùng thì miệng ngừng tụng:

“Chu Tấn Thời đừng c.h.ế.t, đừng c.h.ế.t đừng c.h.ế.t…”

 

Tiếng bước chân dần xa.

 

Bám dính “bức tường” đen sì đó – chính là Lý Thu – cuối cùng cũng thở phào một cái.

 

“Cuộc đời như phim, tất cả nhờ diễn xuất.” Ai mà ngờ ngày cô đóng vai… một bức tường!

 

Chỉ là Chu Tấn Thời vì giữ bí mật giúp cô, còn dùng dị năng hệ nước tạo sương mù trong tình trạng thể như , chắc chắn sẽ thương thế nặng hơn.

 

Món nợ ân tình , Lý Thu bao giờ mới trả hết. còn sống là còn cơ hội.

 

 

Dưới đất với mặt đất, thông tin lệch pha .

 

Tướng quân Nghiêm cùng các sĩ quan chỉ huy vẫn Lý Thu ăn sạch lũ cộng hưởng trùng, địa đạo giờ trống trơn như chùa Bà Đanh.

 

 

Loading...