Lý Thu ngoài quan sát hồi lâu, đột nhiên phát hiện Cố Ngạn cực kỳ né tránh chiêu thức của Chu Lệnh Di, dị năng hệ hỏa. Những đòn khác thể chịu đòn, nhưng riêng hỏa hệ thì luôn tìm cách né.
“Tiểu Tuyết, rượu ?”
Trương Tuyết Chân ngay lập tức lôi mấy chai rượu trắng : “Có!”
Tống Mạch Mạch lập tức hiểu ý, cầm lấy mấy chai trốn tọt xuống đất nữa.
Vài chai rượu, kèm theo mảnh vỡ thủy tinh, đổ ồng ộc lên Cố Ngạn.
Lý Thu hô lớn: “Chị Chu!”
Chu Lệnh Di vốn đang mệt lả, tiếng gọi liền nghiến răng dồn chút dị năng cuối cùng, tụ một quả cầu lửa thật to ném thẳng tới.
Tống Mạch Mạch thừa thế đạp một cú, đá Cố Ngạn – lúc đang lúi húi cởi áo ướt rượu – thẳng quả cầu.
Lửa gặp rượu, phản ứng dữ dội nổ tung, Cố Ngạn lập tức biến thành đuốc.
“AAAAAA—!!!”
Hàng loạt âm thanh lạ lẫm, chẳng của Cố Ngạn, vang lên từ cơ thể .
Dưới lớp da trần, từng cục u nhô lên nhấp nhô, kỹ thấy vô con trùng giãy giụa điên cuồng, cố gắng chui khỏi xác Cố Ngạn.
Chúng chờ nổi để ói qua thực quản, chỉ lo phá da mà thoát . vì dị năng trị liệu của vẫn hoạt động, nên đám côn trùng chỉ thể chui tới chui lui lớp da.
Một trong những giọng vang lên từ Cố Ngạn, Lý Thu nhận rõ – là giọng của Hoa Truyền Sinh.
Dù rõ bằng cách nào, nhưng Hoa Truyền Sinh rõ ràng chiếm lấy thể Cố Ngạn.
“Lý—Thu—là—” Câu còn dứt, hàng trăm con trùng hỗ trợ sự sống thiêu rụi, thể bịch một tiếng ngã lăn, ngọn lửa vẫn tiếp tục bốc cháy, mang theo mùi… thịt nướng.
Cơn ác mộng rốt cuộc cũng kết thúc?
Mọi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa – hình như là hệ thống ống dẫn gì đó ở bên ngoài.
Mọi giật nảy, thần kinh như dây đàn kéo căng nữa, phắt cửa, chuẩn đón đ.á.n.h đợt tiếp theo.
Có tiếng hô lên: “Tìm thấy ! Bên !”
Ngay đó, tiếng s.ú.n.g lên nòng đồng loạt vang lên. Một đội quân gồm dị năng giả và binh lính tràn , nhanh ch.óng khống chế bộ hiện trường.
Chu Tấn Thời lập tức chạy về phía Lý Thu: “Cô chứ?”
Dù là Hoa Truyền Sinh, cái xác ông chiếm là Cố Ngạn, thì mục tiêu đều là khống chế Lý Thu. Điều khiến Chu Tấn Thời lo nhất là: danh tính của Lý Thu thể bại lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-232-ngua-gia-trong-chuong-van-om-mong-ngan-dam.html.]
may , điều lo sợ xảy .
Lý Thu vội hỏi: “Bên ngoài ?”
Dưới đất, mặt đất, thông tin thông , điều cô quan tâm nhất lúc là tình hình ba cái đầu …
Ba cái đầu chính là cội nguồn của lũ ký sinh trùng. Nếu tiêu diệt chúng, thì đám trùng sẽ cứ thế sinh sôi dứt.
Chu Tấn Thời thuật tình hình bên ngoài một cách ngắn gọn:
“Thì khi đây xảy nhiều chuyện như thế.”
“Yên tâm . Trước khi , bọn chia việc rõ ràng. Ngay khi Cố Ngạn rời khỏi, lập tức cử khám xét phòng và phòng thí nghiệm của . Ba cái đầu giấu trong… bồn tắm. Lúc tìm thấy, trong bồn đầy trứng sâu. Bên Tống Loan xử lý ngay, đốt sạch luôn. Khi bọn đến đây tìm , ba cái đầu trói ngoài quảng trường phơi nắng kiêm hỏa thiêu . Tống Loan, Tiểu Tôm Hùm, Gió Lớn, Cách Tang đang giám sát. Còn hai quả thì vẫn bất tỉnh, mang theo bên .”
Trên Chu Tấn Thời còn đeo hẳn hai túi chéo – phong cách khác biệt đến nỗi ai cũng ngỡ… ảnh nhập!
Lý Thu xong thở phào một . Không trách mớ ký sinh trùng trong Cố Ngạn lửa thiêu đến mà c.h.ế.t sạch. Hóa là do ba cái đầu tiêu diệt.
Chu Tấn Thời bổ sung: “Chỉ cần cô là .”
Phía , Tưởng Tùng cùng mấy lập tức la oai oái:
“Trời ơi, chỉ mỗi câu đó!”
“Ước gì phát ngôn cho luôn cho !”
“Thần dân đồng ý!”
“+1!!!”
Ba của Lý Thu ngạc nhiên hỏi: “Thu Thu, mấy cũng là bạn của con hả?”
Mấy đứa như Trương Tuyết Chân ba gặp – một cô gái khỏe mạnh gan . Hai vị phụ còn đang mừng thầm vì con gái quen bạn , ai dè chớp mắt kéo về cả đám!
Lý Thu vội giới thiệu: “Đây là ba . Còn đây là Chu Tấn Thời, Tưởng Tùng, Hồ Trạch Vũ, Hạo Minh, Ngô Nhận Phàm, A Phi, Ôn Nhu. Đều là bạn con quen đường từ Xích Lan đến đây.”
Cả đám đồng thanh hô: “Chúng cháu chào hai bác ạ!”
Không khí chẳng khác nào đầu đến nhà bạn chơi, rộn ràng vui vẻ.
Giang Nhuận Phương tươi rạng rỡ: “Tốt , ai cũng dễ thương hết! Ra ngoài , cô bắt ba con Lý Đức Minh trổ tài mới , món thịt kho tàu của ổng là đỉnh của ch.óp luôn đó!”
Vừa dứt lời, bà chợt nhớ – đây là thời kỳ thiên tai, lấy thịt heo – thế là thở dài tiếc rẻ.