Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 234: Cô không lừa nổi Mạch Mạch

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:18:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba cùng , kiểu gì cũng một kẹp giữa.

 

Lý Thu lén liếc bên trái – là Tống Mạch Mạch, tình cũ. Lại sang – là Trương Tuyết Chân, tình mới. Mấu chốt là… cả hai đều thơm như , thơm đến mức khiến Lý Thu hoa mắt ch.óng mặt, như bùa mê t.h.u.ố.c lú!

 

Cô thật lòng chỉ … kiếm miếng thịt gặm cho đỡ thèm!

 

Tống Mạch Mạch cau mày Lý Thu đang ủ rũ:

“Cậu thế? Bệnh ? Hồi nãy đội y tế mà, để khám luôn?”

 

Trương Tuyết Chân chen :

“Cậu bệnh.”

 

Tống Mạch Mạch liếc mắt đầy cảnh giác:

“Cậu rõ nhỉ!”

 

Lý Thu vội ngáp cái rõ to để giấu cơn đói đang hành hạ:

“Tớ khỏe lắm! Chỉ là… sức lực tràn trề mà chỗ xả. Định ngoài căn cứ tìm mấy con tang thi đập cho đỡ cuồng. Như cổ nhân : 'Nghề tinh do chăm, kém do chơi'. Dù tụi chiến một trận mắt, nhưng cũng lơ là.”

 

Tống Mạch Mạch mà ngớ :

“Cậu… còn là Lý Thu ? Trước thức cả đêm truyện, kéo chơi thì hoặc là vô nhà sách, hoặc là vô nhà hàng, chứ mấy chỗ khác bao giờ chịu . Giờ còn mấy câu kiểu ‘ lơ là’?”

 

Tống Mạch Mạch chút khách sáo bóc mẽ quá khứ đen tối của Lý Thu, khiến Trương Tuyết Chân bên cũng bật .

 

xong thấy hai cùng , lập tức nghiêm mặt:

“Nhìn đường kìa.”

 

Ba đều đều bước ngoặt, đồng loạt rẽ sang hướng cổng căn cứ.

 

Từ xa, thấy một nhóm đang vẫy tay rối rít về phía họ.

 

“Chị Thu! Sao chỉ ba các chị thế? Đội trưởng Chu ?” Hồ Trạch Vũ hỏi.

 

Lý Thu tiến gần:

“Chu Tấn Thời hả? thấy , với tụi ?”

 

Người trong đoàn lắc đầu:

“Bọn định trạm dừng đón Lục Tiểu Ngũ với mấy về. Đội trưởng Chu sẽ hỏi chị cùng , bảo đợi ở cổng. Vậy là chị gặp thật?”

 

Lý Thu “hừ” một tiếng, lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

 

“Các cứ , về nhà một lát!”

 

Nói xong, cô đầu chạy một mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-234-co-khong-lua-noi-mach-mach.html.]

 

Chìa khóa xe ném , rơi đúng tay Tống Mạch Mạch và Trương Tuyết Chân – mỗi cầm một đầu, chẳng ai chịu buông.

 

Giằng co hồi lâu, cuối cùng Trương Tuyết Chân buông tay :

“Cậu xe là cái nào ?”

 

Bãi đậu ngoài căn cứ rộng mênh m.ô.n.g, Tống Mạch Mạch hiển nhiên .

 

đành gật đầu:

“Vậy dẫn đường .”

 

Hai sóng vai bước ngoài.

 

Trên đường , Tống Mạch Mạch đột nhiên hỏi:

“Trong điện thoại đó… rốt cuộc là ?”

 

Trương Tuyết Chân tất nhiên – bên trong ảnh và video Lý Thu lúc hóa tang thi. chỉ xa xăm :

“Cậu tự hỏi .”

 

Tống Mạch Mạch khựng , Trương Tuyết Chân:

“Tớ cũng hỏi. cơ hội. Trước giữa bọn tớ bí mật gì hết. Dù Thu Thu giấu chuyện buồn, nhưng tớ chỉ cần . Hỏi thì sẽ .”

 

“Mấy tháng nay xảy quá nhiều chuyện, tớ sợ đang một chịu đựng. Thu Thu từ nhỏ nhát lắm. Hồi còn nhỏ, con trai trong lớp giật đồ của đường về, đều là tớ đ.á.n.h đuổi giúp. Lớn lên học khác trường, nhưng ngày nào cũng nhắn tin cho . Hễ nghỉ là kéo du lịch. Từ nhỏ tới giờ, ngoài tớ , thêm bạn nào. Ngay cả bác trai bác gái cũng từng Thu Thu quá phụ thuộc tớ. thực . Là tớ phụ thuộc .”

 

“Mỗi tớ rơi đáy cảm xúc, chỉ cần thấy Thu Thu, tớ sẽ thấy yên . Cậu tin , quý , nên tớ nhất định là . Cậu là bạn , tức là bạn tớ. Mình quen nhé. Tớ là Tống Mạch Mạch, vui .”

 

Trương Tuyết Chân trầm mặc hồi lâu hỏi:

“Hai khác đến , thành bạn ?”

 

“Chắc là… bù trừ .” Tống Mạch Mạch bật .

 

Ánh nắng giữa trưa gay gắt, thẳng sẽ hại mắt.

 

ánh nắng buổi sớm dịu dàng và ấm áp, là thứ ai cũng mong chờ trong đời.

 

 

Lý Thu lao nhà, kịp thấy tiếng sảng khoái của ba.

 

“Lúc nào rảnh chú dẫn cháu câu cá nha!” Lý Đức Minh vỗ vai Chu Tấn Thời, trông hài lòng.

 

 

 

 

Loading...