Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 235: Cô không lừa nổi Mạch Mạch

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:18:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tấn Thời lễ phép gật đầu:

“Vâng, chú ạ. Cháu sẽ tranh thủ học hỏi.”

 

Câu trả lời mẫu mực chuẩn kiểu… tiếp lời sếp.

 

Hai cùng Lý Thu đang thở phì phò ở cửa.

 

Lý Đức Minh hỏi:

“Sao con về ? Không chơi với Mạch Mạch với Tiểu Trương ?”

 

Lý Thu dựa cửa thở dốc:

“Con đến tìm Chu Tấn Thời… Anh cũng cùng!”

 

Chu Tấn Thời lập tức dậy:

“Chú ạ, là thế … Bọn cháu còn vài bạn đang ở trạm dừng cao tốc, định đón họ về. Hôm khác cháu ghé thăm chú tiếp.”

 

Lý Đức Minh gật gù:

“Ra . Để chú đổi thêm ít rau củ. Mà thôi, khỏi hôm khác gì hết – lát nữa tụi con đón bạn về xong, rủ cả ông nội với mấy nhà cháu qua luôn, tối nay ăn cơm tại nhà!”

 

Chu Tấn Thời ngại quá, từ chối mấy cũng , đành gật đầu đồng ý.

 

Ra đến ngoài cửa, Lý Đức Minh theo bóng lưng hai đứa, hí hửng:

“Thấy thấy , Tiểu Chu còn bảo chỉ là bạn với con Thu – chứ bạn gì mà dính như keo, gì cũng cơ chứ!”

 

“Vợ ơi —.” Lý Đức Minh gọi to một tiếng.

 

Từ phòng bên đang tám chuyện rôm rả, Giang Nhuận Phương cao giọng đáp :

“Gọi gì thế hả?”

 

Vừa dứt câu, bà bước ngay nhà.

 

“Tối nay mời ăn cơm, định đổi thêm ít rau thịt. Em ăn gì ?” Lý Đức Minh tít mắt.

 

“Đổi mấy con gà về . Nhìn mặt sắp nở hoa luôn . Thế nào, Tiểu Chu gì khiến vui dữ ?” Giang Nhuận Phương nghiêng đầu hỏi.

 

Lý Đức Minh vui đến mức ngân nga mấy câu nhạc xưa của Đặng Lệ Quân, đầu lắc lư theo giai điệu:

“Em đừng chứ, Tiểu Chu đúng là gì! Học thức , cao ráo sáng sủa, chuyện , lễ phép chu đáo, chẳng hề kiêu ngạo. Anh thấy giống hệt phong độ thanh niên năm xưa của đó!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-235-co-khong-lua-noi-mach-mach.html.]

“Chà chà, đang khen tiện thể tự khen thế? Nhìn bộ dạng đúng là mắt . mà lỡ như Tiểu Chu ý gì với Thu Thu thì ?”

 

Lý Đức Minh b.úng tay một cái:

“Em nghĩ bao giờ sai ? Một nét ngang, một nét dọc – hai đứa nó là định mệnh của ! Trước gì cũng thành một chữ ‘bát’!”

 

Giang Nhuận Phương thì công nhận, chồng bà đúng là tinh mắt. Dù gì cũng từng lăn lộn mấy chục năm trong hệ thống, ai mà chẳng thành tinh. Nếu Lý Đức Minh Tiểu Chu là , chắc chắn là một đứa trẻ đáng tin cậy.

 

Bà gật đầu:

“Được , nhà còn đủ tinh hạch ?”

 

Lý Đức Minh tính toán nhanh:

“Dư sức! Đợt bắt vô đó chịu khổ, chính phủ bù ngay mỗi mấy trăm tinh hạch, còn cho thêm cả đống vật tư, chắc chắn đủ.”

 

“Vậy , em bắt đầu mấy món nguội . Tối nay nấu vài món mặn thật hoành tráng, thêm cái lẩu nóng nữa. Mấy đều là bạn của Thu Thu, còn cả gia đình Tiểu Chu đến đầu, thể để sơ suất .”

 

Trên đường , Lý Thu hỏi:

“Ba gì kỳ kỳ ?”

 

Chu Tấn Thời mỉm :

“Chú vui vẻ, chuyện từ thời sự quốc tế đến văn hóa lịch sử, chuyện nào cũng hiểu sâu sắc. Bọn trò chuyện hợp. Chú còn hôm nào dạy câu cá.”

 

Lý Thu mắt tròn mắt dẹt:

“Câu cá?! Ba dạy á? Trời ơi, chứ, ba về tay trắng. Chắc còn bằng mấy con cá c.h.é.m lên!”

 

Chu Tấn Thời bật , hỏi cô về kế hoạch .

 

Vấn đề Lý Thu là tang thi vẫn luôn là một quả b.o.m nổ chậm. Cô đến lúc nào cơn đói sẽ ập đến, và cái việc kìm nén cơn thèm khát, vụng trộm ăn uống thực sự mệt mỏi.

 

Nếu để trong căn cứ phát hiện… hậu quả chắc chắn thể tưởng tượng nổi.

 

Thành kiến trong lòng – vốn là một ngọn núi dễ dời.

 

Ngay cả Chu Tấn Thới cũng dám chắc rằng các thành viên trong đội, những từng cùng cô sinh t.ử, thể chấp nhận điều . Chứ gì tới ngoài – với họ, Lý Thu xa lạ, càng là thứ nguy hiểm thể kiểm soát.

 

Lý Thu thì vẫn dám nghĩ xa đến . trầm ngâm, cô bỗng nhẹ giọng :

“Chu Tấn Thời, nếu một ngày nào đó chuyện phận lộ… đừng bênh vực , cũng đừng để ai sớm chuyện. Cả lẫn Tiểu Tuyết, đều thể kéo theo vạ lây.”

 

 

Loading...