Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 239: Bị Lý Thu vỗ một cái ngất xỉu luôn

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:18:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tấn Thời gật đầu trả lời câu hỏi của Lý Thu, ánh mắt bất giác liếc tay cô nàng.

 

Anh gì, nhưng Lý Thu hiểu ngay ẩn ý trong mắt , lập tức giơ hai tay lên phản pháo:

 

đụng nha! Mà đụng thì chứ? sợ cái đó !”

 

Rồi cô sang nhắc :

 

thì né chút , đừng để dính .”

 

Chu Tấn Thời đến độ cả ánh mắt cũng mang theo dịu dàng:

“Ừ, cô.”

 

Thanh thần thuật trong tay yên tĩnh như thanh gươm c.h.ế.t, một chút phản ứng nào dù Lý Thu đến gần – rõ ràng tâm cảnh lặng như nước.

 

Phía xa, Tống Mạch Mạch khoanh tay , trán nhăn tít, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t. Nhìn kiểu gì cũng như đang mang mối thù đội trời đạp đất với Chu Tấn Thời.

 

Trương Tuyết Chân lườm cô một cái:

 

“Cậu thấy cảnh đầu. Không quen ? Tớ thì mãi thành quen luôn , giờ còn thấy ngọt nữa cơ.”

 

Tống Mạch Mạch thở phì một tiếng:

“Sao ai đ.â.m thủng cái màn giấy giữa hai đứa nhỉ! Cứ như hai đứa học sinh tiểu học nhát gan tỏ tình!”

 

mà tức lắm đấy!

 

Bỗng nhiên đột ngột thò đầu lưng cô :

 

“Ai ai đ.â.m?”

 

Tống Mạch Mạch giật :

“Trời đất, Tống Loan, xuất hiện kiểu gì như ma thế! May mà tim tớ đủ khoẻ nha!”

 

“Đa tạ khen ngợi~.” Tống Loan nhún vai, nham nhở.

“Lần Tưởng Tùng mở sòng cá cược mà mấy mặt. Tớ cược là trong nửa tháng đội trưởng Chu sẽ tỏ tình. Mai là hạn ch.ót . Nhân dịp Tưởng Tùng vắng mặt, tớ tranh thủ đẩy thuyền thôi!”

 

“Cho tớ góp một vé!” Ngô Nhậm Phàm cũng vác mặt tới nhập hội.

 

Hai mặt mày nghiêm túc như chuẩn đại sự quốc gia.

 

Trương Tuyết Chân vốn hứng, giờ nổi hứng hỏi:

 

“Ê mà mấy cược bao nhiêu đấy?”

 

Tống Loan mặt nhăn như bánh bao thiu, giơ ba ngón tay.

Ngô Nhậm Phàm thì huơ nguyên năm ngón.

 

Tống Mạch Mạch tròn mắt:

“Ba viên và năm viên tinh hạch? Dù là chủng trí tuệ lưỡi dài thì cũng gọi là nhiều nha. Không lẽ… là chủng sa đọa?! Thế thì tuyên truyền liền: c.ờ b.ạ.c hại , tan cửa nát nhà đó!”

 

Chủng sa đọa cấp B – hiện tại là loại tinh hạch mạnh nhất mà căn cứ thể thu , lưu hành bên ngoài. Một viên thể khiến dị năng giả cấp 1 nhảy vọt lên cấp 3, hoặc cấp 3 lên thẳng cấp 4. Quý như vàng ròng!

 

Tống Loan và Ngô Nhậm Phàm đồng loạt lắc đầu, đồng thanh:

 

“Tớ là ba gói b.ún ốc!”

 

“Tớ là năm lon cà phê!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-239-bi-ly-thu-vo-mot-cai-ngat-xiu-luon.html.]

Tống Mạch Mạch giơ tay đầu hàng, tặng ngay danh hiệu:

“Xin chào hai vị thánh ăn b.ún ốc và cà phê, quỳ~.”

 

Cùng lúc đó, ở căn cứ, vì đủ cấp 4 nên tham gia nhiệm vụ , Tưởng Tùng đành cùng La Đại Tiên mở quầy xem bói ven đường.

 

Tưởng Tùng nhíu mày lẩm bẩm:

“Tự nhiên thấy lòng bất an, giống như ai đó đang lưng…”

 

La Đại Tiên liếc :

“Chính đây khiến thấy xui xẻo. Nguyên buổi sáng ai đến xem bói hết!”

 

“Ơ kìa?! Đấy là của ?!”

Tưởng Tùng phủi m.ô.n.g dậy:

“Thôi, tìm Lục Phúc đấu y thuật ! Người , đừng mê tín dị đoan, yêu khoa học!”

 

La Đại Tiên tiện tay lấy đồng xu ném trúng ngay đầu :

“Bốp!”

 

Tưởng Tùng kêu toáng lên:

“Ai da! Bảo nãy giờ thấy điềm là đúng mà!”

 

Anh phắt chỉ La Đại Tiên:

“Bọn họ nhiệm vụ, mang cả hội em , trừ ! Ông hả?!”

 

“Được.” La Đại Tiên nhắm mắt trả lời gọn lỏn.

 

“Được cái đầu ông á! Không – linh vật của đội – may mắn tụi nó giảm từ 100 xuống 99 đó ! Không , —.”

 

“Đi thế hả?!” La Đại Tiên hét với theo.

 

“Thì… dựng trạm khám bệnh lưu động chứ còn gì!” giọng Tưởng Tùng xa dần.

 

Nhiệm vụ chỉ dành cho dị năng giả cấp 4 trở lên – đủ để thấy mức độ nguy hiểm .

Tưởng Tùng dù chăm chỉ hấp thụ tinh hạch thế nào cũng mới lên cấp 3 – trong diện xét tuyển.

 

, đội vẫn một cấp 3 .

 

Đó là Cách Tang, tuy chỉ là dị năng giả cấp 3 nhưng sở hữu dị năng cực kỳ đặc biệt – mắt ưng.

 

Khả năng quan sát siêu xa giúp định vị nơi ẩn náu của ổ rắn, đồng thời né tránh nguy hiểm như địa hình hiểm trở, đàn thú tấn công,…

 

Vì thế, Cách Tang là cấp 3 duy nhất chọn tham gia và trở thành đôi mắt của cả đội.

 

Mọi cực kỳ ý thức, lập tức đưa trung tâm để tiện bảo vệ.

 

Chàng trai dân tộc to xác hiếm khi hổ, nhưng mặt đỏ bừng như gấc chín giữa trời đông.

 

Anh :

 

“Tiến thêm chút nữa là rừng, xe vô nổi . Đường cụt .”

 

Thế là cả đội dừng xe nghỉ ngơi mấy phút, tranh thủ quan sát hiện trường để hiểu rõ hơn sức sát thương của độc rắn.

 

Vết rắn bò qua cây, để dấu vết to như cái cối xay.

 

 

 

 

Loading...