Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 240: Bị Lý Thu vỗ một cái ngất xỉu luôn

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:18:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ai nhớ hồi xưa xem ‘Bạch Xà truyện’ với bà ? Mấy ông nghĩ con là Thanh Xà Bạch Xà?”

 

“Cũng thể là song xà song sát nha?”

 

“Lúc chính phủ chở xác rắn về, dùng loại xe quân sự to nhất . lén một cái – to như cột điện , là to bằng cả cái chum đựng gạo đấy! Về tới nhà là gặp ác mộng luôn!”

 

Đường Hướng Hòa cũng nhớ :

 

“Hồi đó bọn đang chạy xe cao tốc thì thấy một chiếc xe đậu giữa đường. Đoán xem chuyện gì xảy ?”

 

Mọi lập tức xúm :

 

“Sao ?!”

 

“Một con chuột… to gấp bảy, tám tui, đang gặm xác . Mấy ông nghĩ xem, chuột còn thành khủng long , thì rắn – thiên địch của chuột – to là bình thường. Nó mà đuổi tui, leo cây, giả Tarzan đu dây mà chạy!”

 

“Vậy thì voi, hà mã, cá voi sát thủ, cá mập trắng… tụi nó vô địch ?”

 

Chu Tấn Thời lắc đầu:

 

“Tiến hóa cứ to là mạnh. Càng to thì nhu cầu năng lượng càng lớn. Mùa đông cực lạnh, động vật sinh sản nhiều. Con rắn c.h.ế.t chỉ là rắn con. Nếu rắn tới ba con, khu rừng cũng đủ cho chúng ăn.”

 

rùng :

 

“Nghe rắn mùa đông ngủ đông mà, mấy con tuân quy luật tự nhiên gì hết.”

 

Dị năng giả dù tiến hóa, bản chất vẫn là con – vẫn ăn ngủ, sợ mưa nắng, ốm đau uống t.h.u.ố.c.

 

Còn rắn là động vật m.á.u lạnh, mùa đông lạnh buốt, thể sẽ cứng đơ như que kem, chẳng thể nhúc nhích nổi, gì tới tấn công.

 

Vậy tại những con rắn thể vượt qua quy luật tự nhiên, tự do tung hoành trong tuyết trắng?

 

Ai cũng thắc mắc.

 

“Để giáo sư mắt to giải thích xem !”

 

Hồ Trạch Vũ lập tức kéo Hàn Ký đang mải thu thập mẫu chất độc tới.

 

Hàn Ký là nhà nghiên cứu động vật, 35 tuổi, lúc nào cũng đeo kính gọng đen dày cộp.

Đôi mắt do đeo kính lâu nên lúc nào cũng như buồn ngủ, chẳng thần thái.

 

Hồ Trạch Vũ còn cố tình đặt biệt danh là “Giáo sư mắt to” – quả là cà khịa đẳng cấp.

 

May mà Hàn Ký trong lòng chỉ ba chữ: nghiên cứu khoa học.

Tâm thế định như giếng cổ, quan tâm chuyện đời.

 

Anh đẩy kính lên sống mũi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-240-bi-ly-thu-vo-mot-cai-ngat-xiu-luon.html.]

 

“Chuyện là đúng – với rắn bình thường. những con thể do trong quá trình tiến hóa, chúng phát triển khả năng tự điều chỉnh nhiệt. Nếu thể bắt sống một con, sẽ giúp ích lớn cho việc nghiên cứu sự tiến hóa và quy luật của sinh vật biến dị.”

 

Anh ngừng một chút, giọng đầy lo lắng:

“Bây giờ điều lo nhất là… lỡ năng lực sinh sản của nó cũng tiến hóa theo thì toi. Trong loài rắn, trứng nhiều nhất là trăn – một thể đẻ hơn trăm quả.”

 

Nếu thật sự nở hơn trăm con rắn khổng lồ mang độc như , căn cứ phía Nam diệt vong chỉ trong chớp mắt.

 

Mùa xuân sang năm, từng tấc đất nơi đây sẽ biến thành… hang ổ của rắn khổng lồ.

 

Vừa tưởng tượng đến cảnh đó, ai nấy đều lạnh toát sống lưng, chẳng còn dám nghĩ sâu xa thêm nữa. Cả đội chỉ âm thầm cầu trời khấn phật, mong nhiệm vụ hanh thông, sự suôn sẻ.

 

tìm thấy dấu vết độc tố tại đây, nên quyết định lấy khu vực tâm điểm, tỏa bán kính 5km để lùng sục.

 

Do thể xe rừng, nên đầu xe đỗ gọn bên vệ đường.

 

Sau đó, ai nấy đều bắt đầu vác balô hành trang thiết yếu – chủ yếu là vật dụng giữ ấm, nhóm lửa, cùng đồ ăn và nước uống.

 

Cả đội đều là dị năng giả, sức lực dồi dào, nên vác nặng chẳng là vấn đề. Với những món đồ , kể cả khi lạc nhóm, họ vẫn thể tự sống sót ngoài rừng một thời gian.

 

Trương Tuyết Chân vốn định bỏ balô của Lý Thu gian riêng cho nhẹ, nhưng Lý Thu cản :

“Lỡ tớ với tách thì ? Thôi, để tớ tự mang.”

 

Trương Tuyết Chân thấy lý, liền rút thêm mấy gói thịt khô từ gian nhét balô cô bạn:

“Vậy đủ ?”

 

Lý Thu nghẹn lời:

“Câu giống y chang tớ… Mỗi tớ lên đại học, nhét đầy đồ ăn vặt vô vali.”

 

“Thế thì chắc chắn là đủ.” Trương Tuyết Chân dứt khoát nhét thêm vài miếng nữa.

 

“Đủ đủ !” Lý Thu cái balô trĩu nặng như cục tạ.

“Không còn tưởng tớ vác cả cái lều theo.”

 

Vừa dứt lời, Lục Tiểu Ngũ lững thững ngang qua:

“Chị Thu, chị vác cả lều luôn thật hả?”

 

Lý Thu còn kịp phản pháo, Lục Tiểu Ngũ lon ton chạy đến mặt Chu Tấn Thời:

“Chu đội, còn đây ? Không định giúp chị Thu vác balô ? Hay để em cầm qua cho đeo nha?”

 

Chu Tấn Thời: “…”

 

Lý Thu cảnh giác ôm c.h.ặ.t balô, sợ Lục Tiểu Ngũ nhào vô cướp hàng.

 

Chu Tấn Thời thêm lời nào, bước :

“Đi thôi.”

 

Nhiệt độ trong rừng còn lạnh hơn bên ngoài. Tuyết tan, đường cực kỳ khó nhằn.

Loading...