Tung tích độc rắn cũng băng tuyết che lấp, còn dấu vết rõ ràng. Cả đội đành mò mẫm như tìm kim đáy bể.
Đi suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn chỉ ở khu vực rìa rừng.
Hạo Minh thì tai mắt căng như dây đàn, mấy giúp tránh cảnh cây cổ thụ đổ rạp bất ngờ.
Hàn Ký cảm thán:
“Những cây ở đây đều tuổi thọ cả trăm năm.”
Ở ngoài đời, chúng sẽ gắn bảng “Cổ thụ trăm tuổi”, cho đến tham quan chiêm ngưỡng. Còn ở đây, ngã xuống thì… thành củi mục, tan biến trong hệ sinh thái kèn trống.
Cả đội tìm rắn chẳng thấy, vớ vài ổ thỏ hoang.
Chỉ là… thỏ gì mà to bằng lợn! Đã thế còn chạy nhanh như gió, vây bắt cũng vã hết cả mồ hôi. ít nhất – tối nay thịt ăn !
Vừa bắt xong thì trời cũng gần tối.
Theo như phân công từ , bắt tay dựng trại.
Người thì lo dựng lều, nhặt củi, nhóm lửa, chuẩn nấu cơm. Còn lo đặt bẫy xung quanh, đề phòng thú dữ mò tới ban đêm.
Lý Thu xung phong nhặt củi.
Cô cần cơ hội tránh mặt cả đội – để tranh thủ ăn phần “lương khô” trong balô.
Tống Mạch Mạch và Trương Tuyết Chân lập tức buông tay khỏi nửa cái lều đang dựng dở:
“Để tụi tớ cùng!”
“Không cần . Tớ chỉ tới đó thôi, lát về liền. Với … tớ dựng lều ngu lắm, còn đang trông hai đấy.” Lý Thu chỉ tay về phía mấy trăm mét phía , nơi rải rác đầy cành khô.
“Vậy nhanh về nha!”
Lý Thu vác balô chậm rãi.
Cơm thì vẫn ăn, củi thì vẫn nhặt. Vừa ăn vài miếng thịt khô xong, cô cúi đầu nhặt cành. Cành ướt cũng chẳng – về bảo Tống Loan nướng là xong. Cô bèn hốt tất cả đám cành thể gom .
Nhặt đến lúc ôm nổi nữa, cô tiện tay giật một nhánh cây, dùng dây cột thành bó – đúng bài sinh tồn ngoài rừng mà cô từng học mạng. Không ngờ hôm nay áp dụng !
Cô vỗ sạch bùn đất tay, miệng đắc ý:
“Đấy! Học nữa học mãi sai!”
Bỗng – từ xa vọng tiếng trẻ con:
“Oa oa.”
Một bé trai cao tới eo cô, mặc độc chiếc áo thun kẻ đen trắng mỏng tang, gương mặt xinh như tranh vẽ – đến Lý Thu cũng thầm khen: là hoàng t.ử nhỏ!
Cậu bé thấy cô , lập tức… há miệng kêu:
“Oa oa.”
“Ơ, ở chui thế?” Lý Thu đảo mắt đ.á.n.h giá.
“Oa oa.”
Có vẻ , chỉ kêu “oa oa”.
Thấy cô nãy giờ nhặt củi, bé cũng nhặt một cành, chìa :
“Oa oa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-241-bi-ly-thu-vo-mot-cai-ngat-xiu-luon.html.]
Lý Thu cảnh giác lùi hai bước, khoát tay từ chối:
“Trên đất nhiều lắm, chị tự nhặt . Cành đó đem cho ba em .”
Cậu bé tưởng cô chê ít, một lát nhặt cả bó to, đặt ngay chân cô:
“Oa oa oa oa oa!”
Lý Thu giật cả mí mắt.
Trời ơi! Người trái gì nhảy cũng điềm. Từ lúc gặp thằng nhỏ là mắt của cô giật ngừng!
“Em ơi… em thể đừng kêu nữa ?” Cô bưng tai.
Không ngờ câu đó hữu hiệu. “Oa oa” im luôn, nhưng vẫn lặng lẽ theo Lý Thu, mắt đen như nho đen, lấp lánh ánh sáng lạnh như sương, dán c.h.ặ.t lên cô.
Ngoài Lý Thu còn vài khác phân nhặt củi. Một lúc họ cũng lục đục trở – mang vác chỉnh tề, từ xa như mấy bác nông dân c.h.ặ.t củi trong rừng.
“Lý Thu?”
Họ thấy cô từ đằng xa, nhưng khi gần, mới phát hiện cô dẫn theo một đứa nhỏ.
“Con ai mà xinh dữ trời, mà cha để mặc áo mỏng thế ?”
Có định giơ tay xoa đầu bé, kịp chạm thì Lý Thu đẩy mạnh một phát ngã ngửa, rơi tõm đống tuyết.
“Lý Thu cô—! thề là cô cố tình!”
Anh đang định xổ một tràng “bài văn c.h.ử.i”, trong lòng nghi nghi – lẽ vì hôm bữa Lý Thu xe nên giờ trả đũa?
Lý Thu chỉ bó củi bé chạm , thẳng :
“Tự . Và… cẩn thận cái miệng đấy.”
Anh theo chỉ tay. Càng càng tái mặt. Mồ hôi lạnh túa , nhỏ tong tỏng xuống miệng – vị mằn mặn thấm tới tận não.
Cậu bé lúc … mỉm – môi cong nhẹ, vô hại.
Vẫn tiếp tục… “Oa oa oa oa oa!”
Lý Thu liền lục trong túi, moi găng tay lông cừu với khẩu trang, đè đầu bé xuống… đeo!
Găng thì mới chạm ăn mòn, rách nát đến chẳng nhận hình dạng. Khẩu trang còn che xong ăn mòn bay mất theo gió.
Lý Thu cam tâm, móc thêm tám cái khẩu trang, lẩm bẩm:
“Bới đến đáy balô luôn đây …”
Lần vẻ ăn mòn chậm .
ánh mắt bé thì dán c.h.ặ.t tay Lý Thu.
Không ai khác để ý, nhưng với cách gần thế – bé thấy rõ mồn một:
Tay cô – hề dấu hiệu ăn mòn. Ngoài việc đỏ vì lạnh, trơn láng sạch sẽ.
Cậu bé cuối cùng cũng mở miệng, câu đầu tiên "oa":
“Cô…”
Bốp! – Chưa kịp xong, Lý Thu tặng ngay một bạt tai, ngất xỉu tại chỗ.