Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 242: Tôi nói đánh không lại, chứ có nói là không cho nổ đâu…

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:23:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu bé mềm nhũn ngã xuống đất, mắt nhắm c.h.ặ.t như keo dán sắt, rõ là ngất c.h.ế.t, nhưng chẳng ai dám bước gần để dò thở.

 

Lý Thu hành động thì khỏi bàn — thô bạo và dứt khoát. Cô túm ngay cổ áo bé, vác ngược về phía trại như khiêng bao khoai.

 

Mấy nhặt củi lúc nãy vẫn còn hồn cú sốc. Ai mà nghĩ một đứa nhóc vô hại thế độc đến mức cơ chứ!

 

Mặt ai nấy tái xanh như tờ giấy, im lặng theo Lý Thu, cũng quên vác đống củi cô gom về cùng luôn.

 

Người trong trại thấy họ trở về, ánh mắt đều đổ dồn về phía bé.

 

Xa xa còn tưởng bắt con thú rừng nào, gần mới là một đứa bé mặc áo cộc tay — yếu ớt, mong manh, chẳng khác gì một b.úp bê sống.

 

Tống Mạch Mạch đang định chạy tới giúp:

“Cậu nhặt củi kiểu gì mà vớ luôn một đứa trẻ thế ?”

 

Lý Thu vội xoay , chắn giữa cô bạn và đứa nhỏ, hiệu:

“Lấy dây thép đây! Thằng nhóc thường. Sợ nó tỉnh dậy là bỏ chạy liền, trói .”

 

Nghe tới đó, Trương Tuyết Chân vốn đang khoanh tay dựa xe cũng đầu sang:

“Cậu vớ cái giống gì thế?”

 

Lý Thu tiện tay nhặt một cành củi dí lên mu bàn tay bé:

“Nhìn .”

 

Chỉ vài giây , cành củi phát tiếng “rắc” gãy đôi. Những chỗ từng chạm da thằng bé đang ăn mòn, độc tố vẫn tiếp tục lan rộng.

 

Lý Thu kết luận như thẩm phán tối cao:

“Chắc là bắt trúng rắn con . Có nó, theo dấu là hang ở .”

 

Tin bắt rắn con truyền , ai nấy trong trại kéo vây xem.

 

Cậu bé từ tóc đến áo đều mang độc. Khi trói nó, chỉ Lý Thu dám tay. Mọi chỉ cô là dị năng giả song hệ, sở hữu khả năng miễn nhiễm độc tố, thế là cũng gật gù, thầm ganh tị. Nhiệm vụ đúng kiểu "đo ni đóng giày" cho cô luôn.

 

Dây thép to bằng ngón tay út trong tay Lý Thu như đồ chơi, cô uốn cái rẹt trói bé kín mít, buộc luôn với một tảng đá chắn gió bên cạnh. Thằng bé dù tỉnh chạy cũng vác nổi cục đá đó theo .

 

Hàn Kỳ đeo kính đen, mắt lóe sáng như nhà khoa học phát hiện sinh vật ngoài hành tinh. Anh chụp lia lịa mấy tấm hình, lấy mẫu chất độc cành cây. Sau đó chẳng buồn ngoái đầu , cắm thẳng đầu lều thí nghiệm.

 

Không lâu , bé tỉnh dậy.

 

Thấy bắt trói, thằng bé ngoan ngoãn mở mắt ngó quanh, vùng vẫy mà chỉ... “oa oa” lên mấy tiếng, đặc biệt dành nhiều “oa” cho Lý Thu.

 

cảm thán:

“Không thể tin thằng bé là rắn! Nhìn trai thế mà!”

 

Người khác tặc lưỡi:

“Chắc là dị năng hệ băng, nên mới mặc áo cộc giữa trời lạnh thế .”

 

“Ờ, nếu là hệ băng thì độc?”

“Chắc song hệ giống Lý Thu đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-242-toi-noi-danh-khong-lai-chu-co-noi-la-khong-cho-no-dau.html.]

 

Thế là cả trại bắt đầu tranh luận cực kỳ nghiêm túc về việc thằng bé là rắn. Còn cắt hai miếng thịt thỏ, xiên cành cây đưa tới miệng thử xem ăn .

 

Thằng nhỏ vẫn “oa oa” như cũ, chẳng thèm liếc miếng thịt.

 

Lý Thu nhắc:

“Nó mang độc, đừng gần.”

 

ngoài mấy nhặt củi lúc nãy, chẳng ai buồn để ý cảnh báo .

 

Cho đến khi bé khạc cho một bãi nước bọt trúng ngay Tiết Anh Vũ, một dị năng giả cấp 4 hệ tốc độ.

 

May mà phản xạ nhanh, khi độc tố ăn mòn lớp áo lông, lăn ngay xuống đất, cởi áo còn lẹ hơn siêu nhân đồ. Ngay khi chất độc suýt chạm da, trần như nhộng, rùng run lẩy bẩy giữa trời lạnh.

 

Người bên cạnh vội đưa cho gói t.h.u.ố.c cảm và cái áo:

“Cầm lấy, 999 cảm lạnh linh!”

 

Tiết Anh Vũ nhăn mặt:

“Sao lúc nào cũng là 999, đang đóng phim quảng cáo ?”

 

“Không uống thì thôi!”

“Uống! Đưa đây!”

 

Sau vụ đó, ai nấy lập tức tản , tự động giữ cách với thằng bé, xa như thể nó thể nổ tung bất cứ lúc nào.

 

Lý Thu điềm nhiên:

“Giờ tin ?” Rồi xoay chui tọt lều.

 

Tiết Anh Vũ run đồ, uất ức theo bóng cô:

“Biết nguy hiểm thế sớm?!”

 

Người khác liếc xéo:

“Người ngay từ đầu , tại .”

 

, nghẹn vì trứng luộc chắc cũng đòi kiện ông bán trứng.”

 

“Đi thi trượt thì bảo b.út xui xẻo.”

 

“Cổ điển quá!”

 

Tiết Anh Vũ đuối lý, lủi thủi ở rìa.

 

 

Lý Thu vốn định ngủ trong xe cho đỡ phiền, ai ngờ Tống Mạch Mạch và Trương Tuyết Chân kiên quyết dựng cho cô cái lều đơn.

 

Hai bên lều của cô là hai lều đôi: một bên là Mạch Mạch với Tuyết Chân, bên là Tống Loan với Ngô Nhận Phàm.

 

 

 

Loading...