“Bị rắn hổ mang đầu nhọn ăn . Nên em tức giận, cứ khắp núi tìm tụi nó. Không ngờ gặp các chị. Có thấy tụi nó ? Em ăn tụi nó.”
Hàn Ký đơ vài giây, cúi xuống tiếp:
“Rắn hổ mang đầu nhọn, rắn cạp nong — hai loại cực độc, đồng loại tương tàn, kết cục rõ…”
Phải công nhận, giáo sư Hàn đúng là năng khiếu nhà văn. Tóm tắt như bìa sách!
Chu Tấn Thời hỏi:
“Em sinh bao lâu ?”
“Bảy tháng. Theo cách của mấy , thì em vẫn là trẻ con. Đợi em ba tuổi, em sẽ là con đại mãng xà.”
Lý Thu hỏi:
“Lũ rắn hổ mang đó cũng biến thành hả?”
Đứa nhỏ gật đầu cái rụp, còn hậm hực chê bai:
“Tụi nó biến bằng em. Em hơn, mặt và áo em cũng . Còn tụi nó thì chỉ là mấy con rắn bự xí. Không tin, chị thấy thì .”
Nó tít mắt:
“Chị gái, thả em mà. Nếu em hại các chị, em tay từ lâu . Em chỉ chơi với thôi.”
Lý Thu “ồ” một tiếng:
“Thế chị giúp em cởi trói nha?”
Ai cũng ngớ .
Trước đó ai năn nỉ cũng chịu thả, giờ tự nhiên vài câu liền gỡ dây?!
Hàn Ký hoảng hốt:
“Lý Thu, thật đấy hả?!”
Lý Thu vỗ vai :
“Yên tâm , từ giờ trong vòng một tiếng, nó lời răm rắp.”
Hàn Ký bán tín bán nghi.
Lý Thu đứa nhỏ:
“Giơ hai tay lên quá đầu .”
Đứa nhỏ lập tức theo, đơ mặt giơ tay dám thả xuống.
Lý Thu bảo:
“Quay vòng vòng cái coi.”
Đứa nhỏ xoay rấm rứt.
“Thấy .”
Hàn Ký trố mắt:
“Cô đăng ký với chính phủ là dị năng giả hệ sức mạnh cấp 4 mà? Sao cái năng lực ?!”
Chu Tấn Thời :
“Giờ lúc chuyện đó. Phải tranh thủ cái khung giờ , rắn hoạt động nhiều nhất.”
Anh dứt lời, đám vốn phân ca trực đêm đều từ trong lều bước , mặc đồ chỉnh tề, sẵn sàng hành động.
“Thì mấy lên kế hoạch từ !” Hàn Ký há hốc.
Chỉ cắm đầu thí nghiệm, mô tê gì.
Đứa nhỏ cũng sững sờ:
“Chị gì em?!”
Lý Thu xoa đầu nó:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-245-toi-noi-danh-khong-lai-chu-co-noi-la-khong-cho-no-dau.html.]
“Vô lễ! Nãy gọi chị là gì? Giờ gọi Thu đại vương!”
“Thu đại vương, chị gì em!!!”
Lý Thu sướng rơn:
“Không gì . Giờ dẫn đường , tới chỗ em ở đó. Mấy con rắn hổ mang ăn ba em , chắc cũng tha cho em. Em đang tìm tụi nó, mà là đang trốn, đúng ? Cố tình lẻn chỗ bọn chị để cầu cứu.”
Đứa nhỏ cúi đầu, nên lời.
Đội ngũ chia hai mũi.
Một nhóm ở bảo vệ căn cứ. Vì dị năng mắt ưng kém hiệu quả ban đêm, Cách Tang cũng ở .
Nhóm còn mang theo đứa nhỏ tìm hang ổ lũ rắn.
Để dễ gọi, Lý Thu liền phát huy sở trường đặt tên:
“Sau gọi em là Oa Oa nhé.”
Vì dị năng đang hiệu lực, Oa Oa lời:
“Dạ , Thu đại vương, em gọi là Oa Oa…”
Nói xong lóc:
“Đừng mà, cái tên quá …”
“Bác bỏ.” Lý Thu tuyên bố, “Chế độ chuyên chính quân chủ hiện đang vận hành!”
Càng sâu rừng, Oa Oa càng ít .
Lý Thu nghi ngờ:
“Bộ em đang nghĩ gì đó hả?”
Oa Oa bắt buộc trả lời:
“Nếu đ.á.n.h lũ rắn hổ mang thì ?”
“Thì đ.á.n.h chứ . Bọn chúng lợi thế hình thể, bên bằng .” Lý Thu tỉnh bơ.
Oa Oa biểu cảm kiểu: “Ủa chị dữ chi ?”
Còn tưởng Lý Thu sẽ báo thù giúp nó cơ mà.
Giờ thì khỏi mơ.
Lý Thu vỗ đầu nó, thấy cũng mát tay ghê:
“Chị đ.á.n.h , chị đ.á.n.h , chứ thể cho nổ tung mà.”
Đi thêm một đoạn, Oa Oa bỗng sợ run , dám tiếp.
Nó rụt rè trốn lưng Lý Thu, rấm rứt:
“Chị ơi…”
Lý Thu tỉnh rụi:
“Gọi chị cũng vô ích, chị cũng sợ mà. đừng kéo áo chị, cẩn thận độc của em ăn mòn luôn quần áo chị.”
“Dạ…” Oa Oa gật, tay run run nắm lấy tay Lý Thu, cẩn thận tránh chạm vải.
Màn đêm vẫn bao phủ cả khu rừng.
Trong bóng tối, một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc tới. Cây cỏ xung quanh đều nghiêng ngả, độc ăn mòn đến khô quắt.
Bỗng nhiên, từ cao, hai ánh sáng xanh lục chầm chậm sáng lên — giống như hai chiếc đèn l.ồ.ng khổng lồ.
Đám đang ngái ngủ bỗng như luồng điện giật, cả đám lập tức tỉnh như sáo!