Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 254: Đừng học theo hai người đó mà yêu sớm nha!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:28:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị Mỡ liếc sang đẩy nhẹ một cái:

“Xí! Ai đời con gái kiểu đó?”

 

Anh Đùi Gà cuống quýt tự nhổ ba phát tại chỗ.

 

Phô Mai líu lô như tốc độ ánh sáng, bắt đầu cùng hai bé quả tán dóc như hai bà hàng xóm rảnh rỗi.

 

Lý Thu thì trò chuyện với vợ chồng chị Mỡ, Đùi Gà, cùng ông nội, kể về cuộc sống trong căn cứ.

 

Căn cứ hiện tại đang xây dựng từng bước, dần hình thành hệ thống việc tương đối định.

 

Mỗi ngày đội ngũ ngoài săn tang thi và sinh vật biến dị, nên nhu cầu dùng xe lớn. Anh Đùi Gà về nghề cũ, mở một tiệm sửa xe ngay cổng căn cứ, khách vô nườm nượp.

 

Chị Mỡ thì vì bận chăm con nên thuê một gian hàng nhỏ trong khu giao dịch, chuyên thu mua xăng dầu và phụ tùng xe, phối hợp với Đùi Gà thành một chuỗi cung ứng khép kín.

 

Dĩ nhiên, cả ông nội và Phô Mai cũng tìm công việc yêu thích.

 

Hai ông cháu đều đăng ký dị năng giả hệ thực vật trong trại nông nghiệp. Mỗi ngày sáng chiều đều như cơm bữa. Rau quả do ông nội trồng bằng dị năng thì năng suất gấp đôi, tốc độ sinh trưởng cũng nhanh hơn hẳn.

 

Dù Phô Mai còn nhỏ nhưng thể giao tiếp với ông nội, học hỏi cực nhanh. Cô bé còn quản lý trại tập trung bồi dưỡng, mỗi ngày đều trả lương hẳn hoi.

 

Những còn trong đội xe cũng đều hướng riêng.

 

lập thành tổ đội dị năng giả, hằng ngày ngoài nhiệm vụ. Ví dụ như nhóm Ôn Nhu, Tiểu Tôm Hùm, Kim Lục Phúc, A Phi, nhóm Hạo Minh với mấy bạn ký túc. Mặc dù nguy hiểm cao, nhưng bù thu hoạch lớn – cả vật tư lẫn tinh hạch.

 

Cũng chọn an , tìm công việc định trong căn cứ. Như chú Ngư, dì Ngư, ông quản lý đại sảnh.

 

Mỗi chọn một con đường riêng.

 

Ai nấy đều cảm thấy: đến Căn cứ miền Nam quả thật là quyết định đúng đắn. Cuộc sống ở đây giống như hồi tận thế, tuy như xưa, nhưng cũng đủ để gọi là bình yên.

 

Chỉ là thỉnh thoảng, vẫn nhớ hành trình gian nan đường đến đây – m.á.u, nước mắt, và cả những mất mát thể nào quên.

 

Giờ đây, còn tang thi rình rập, mỗi đêm đều thể ngủ yên giấc. chính cái yên bình khiến họ cảm thấy bất an.

 

Cứ như thể, một cuộc sống êm đềm như … đến sớm quá.

 

Vì căn cứ… thể mãi an .

 

Con cần học cách sống trong sự cảnh giác. Không ai , sinh vật ngoài giờ tiến hóa tới mức nào .

 

Nghe Đùi Gà và chị Mỡ bày tỏ lo lắng, Lý Thu chỉ thở dài:

“Còn ai mà nghĩ như chứ…”

 

Bản nhiều cảm nhận rõ – dù là tang thi động thực vật, tốc độ tiến hóa của chúng… đều vượt xa loài .

 

Khu A – Căn cứ miền Nam.

 

Sau khi Chu Tấn Thời báo cáo xong, Tướng quân Nghiêm gật đầu :

“Đồng chí Tấn Thời, phiền các . Phần thưởng sẽ mang tới tận nơi .”

 

Ngay đó, một cuộc họp khẩn cấp tổ chức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-254-dung-hoc-theo-hai-nguoi-do-ma-yeu-som-nha.html.]

Kết luận cuối cùng là: Lấy khu vực Chu Tấn Thời phát hiện cây cổ thụ chắn đường ranh giới, dựng biển cảnh báo và dây phong tỏa. Cách ranh giới 3km sẽ lập trạm gác phòng thủ.

 

Nếu con rắn khổng lồ vượt khu vực phòng thủ, cần hỏi lý do, cứ thế mà kích nổ tiêu diệt.

 

Riêng vụ mỏ hoang và tảng đá đen khiến rắn biến dị hàng loạt, phía xếp diện đặc biệt nghiêm trọng, tách riêng đề tài nghiên cứu lâu dài trong tương lai.

 

Khi Chu Tấn Thời trở về nhà, đến cửa thấy cô chú đang khẩu chiến căng đét.

 

Hai như hai thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g, chỉ cần liếc là “bùm”.

 

Còn Chu Thái Khôn thì đang giữa sân múa thái cực, tai đeo tai , nhạc êm du như nhạc thiền.

 

“Ông nội, con về ạ.”

Chu Tấn Thời đặt ba lô xuống, nghiêm chỉnh một bên.

 

Chu Thái Khôn mở mắt:

“Lần , thu hoạch thế nào?”

 

Chu Tấn Thời kể sơ lược những gì xảy , thấy ông nội im lặng, liền hiểu ngay là ông đang dị năng và cổ võ của tiến triển .

 

Anh báo cáo thành thật:

“Cháu gần chạm ngưỡng cấp 6, nhưng vẫn thể đột phá.”

 

Nếu thành công, sẽ trở thành dị năng giả cấp 6 đầu tiên của căn cứ.

 

“Thế còn Thần Thuật? Gần đây phối hợp ?”

 

Chu Tấn Thời rút d.a.o. Thanh d.a.o tối mù như sắt hoen gỉ, giờ đây tỏa ánh sáng băng lạnh, khí thế ngút trời, thể c.h.é.m vạn vật.

 

Khí thế mạnh đến mức khiến cô chú đang cãi cũng dừng bước sân hóng chuyện.

 

Chu Thái Khôn hai đứa con, mặt lạnh như băng:

“Sao cãi tiếp ? đang mà.”

 

Ông nội dạy dỗ phụ , Chu Tấn Thời tự động chuồn cho lẹ.

 

Chu Thái Khôn gọi giật :

“Đứng ! Nghe cho kỹ. Sau ông mà xuống, con tiếp quản nhà họ Chu, thì con cũng c.h.ử.i họ như cho ông!”

 

Chu Tấn Thời: “…”

 

Chu Lệnh Di, Chu Lệnh Hoài: “…”

 

Sau nửa tiếng “tổng xỉ vả”, ông mới đuổi hai con “nơi nào mát thì về đó ”, gọi Chu Tấn Thời nhà.

 

“Ông nội việc .”

 

Chu Tấn Thời rót cho ông chén nóng.

 

Căn cứ bằng hồi xưa, ngon , nhưng do cháu tự pha, Chu Thái Khôn uống vẫn thấy ngon như Long Tỉnh hảo hạng.

 

Ông đặt chén xuống, chậm rãi :

 

 

Loading...