“Trước ông từng kể với con, lúc thiên tai, bên khu nhà cũ từng đào một vài thứ. Có một thứ ông cho lấp ngay. Hôm nay con nhắc đến đá đen rắn biến dị, ông lập tức nhớ tới chuyện đó. Thứ ông cho lấp , chính là một cái quan tài đen tuyền, đào lên thì bùn đen nhầy nhụa.”
Chu Tấn Thời đến đây, sống lưng cũng bắt đầu lạnh lạnh.
“Nếu chôn ngay nền nhà tổ, thể liên quan đến tổ tiên . Theo lẽ thường, khai quan rút nước, chuyển nơi phong thủy để an táng .”
“ là nên , nhưng lúc đó thành phố Bạch Lâm loạn lạc, tang thi động thực vật biến dị. Ngay trong nhà cũ thôi, c.h.ế.t đầy cả. Ông đành cho lấp cúng bái quanh nhà xin tổ tiên.”
Chu Thái Khôn thở dài:
“Giờ nghĩ , lũ cây cỏ vật nuôi trong nhà khi đó… khi cũng ảnh hưởng bởi cái quan tài đen . Dĩ nhiên, đó chỉ là phỏng đoán. Dù gì thì nhà cũ cũng về nữa. Quan tài ảnh hưởng đến nhà họ Chu. mà…”
động thực vật quanh đó vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở, khi còn tang thi chiếm giữ.
Căn cứ miền Nam ngay ngoại ô Bạch Lâm, nếu giả thuyết đúng, thì chất liệu quan tài đen và tảng đá đen là một, những sinh vật sẽ lan đến tận căn cứ.
Chu Tấn Thời trầm giọng:
“Con hiểu . Con sẽ tìm thời gian nhà cũ, xác nhận rõ tình hình bên .”
Chuyện dứt, Chu Thái Khôn như trút cục đá đè nặng trong lòng, sang… lo chuyện hôn nhân của cháu.
“Năm nay con bao nhiêu ?”
“Dạ, hai mươi lăm.”
“Bố con hai lăm tuổi là yêu con tám năm đấy! Còn con thì…”
“Ông nội từng yêu sớm mà.”
Chu Thái Khôn phì cả :
“Ông cái đó hồi nào?!”
“Lúc con học lớp 10.”
Chu Thái Khôn suýt nữa trợn trắng mắt:
“Giờ con mà tính yêu sớm thì thành yêu muộn . Có cô nào mắt ?”
Chu Tấn Thời cúi đầu:
“Có ạ.”
“Khá lắm! Có trách nhiệm đấy chứ.”
Chu Thái Khôn vui mặt. Trong lòng ông đoán chắc tám phần mười là ai .
“Tiến triển tới ? Nếu thấy , thì lúc ông còn sống, qua nhà gái dặm hỏi liền. Đợi ba con về là tổ chức luôn lễ cưới. Dù tận thế thế nào, cưới vẫn trò…”
Chu Tấn Thời cực kỳ cắt ngang, nhưng vẫn đành lên tiếng:
“Ông nội, … còn con thích cô .”
Chu Thái Khôn: “…”
Lát ông mắng một câu:
“Con cũng… mát thì đó dùm ông!”
Gần đây, Lý Thu phát hiện một chuyện kỳ lạ:
Không thấy mặt Chu Tấn Thời cả!
Tuy rằng cách vài ngày vẫn nhờ Trương Tuyết Chân vận chuyển xác tang thi, nhưng bình thường … mất hút.
Không là Lý Thu gặp lắm nhé! kiểu hôm nào cũng thấy mà giờ mất tăm thì thể thắc mắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-255-dung-hoc-theo-hai-nguoi-do-ma-yeu-som-nha.html.]
Không lẽ… gặp chuyện gì ?
Tống Mạch Mạch thì thấy Lý Thu lo bò trắng răng:
“Ảnh c.h.é.m tang thi như cắt rau muống đó, chuyện cũng khó lắm.”
“Chưa chắc. Lỡ lý do nào đó khó thì ? Theo cảm giác của tớ, Chu Tấn Thời chắc cũng là kiểu hướng nội giống tớ. Là bạn , tớ hỏi thăm mới .”
Nghĩ là , Lý Thu bê luôn một thố mì trộn cha mới , lén lút lỉnh đến căn hộ nhà họ Chu.
Lý Đức Minh mở nắp nồi tính gọi ăn, , thố mì… bốc .
Sốc! Ai trộm mất mì của ông?!
Lúc đó, Chu Lệnh Di và Chu Lệnh Hoài đều nhiệm vụ, trong nhà chỉ mỗi ông nội đang đeo kính lão sách ngoài sân.
“Cháu chào ông nội ạ.” Lý Thu lễ phép ở cổng.
Chu Thái Khôn thấy là Lý Thu, lập tức nở nụ hiền hậu:
“Là Tiểu Thu ? Hôm nay ghé nhà ông?”
Ông cụ càng càng thấy cô bé mắt: sức khỏe , tính cách ngoan ngoãn, lễ phép, rõ là con nhà lành.
“Ba cháu món mì trộn Bắc, ngon lắm ạ. Bảo cháu mang qua mời .” Lý Thu tươi như hoa.
Cô đặt thố mì lên bàn gỗ ngoài sân, tự động vô bếp lấy chén đũa:
“Ông nội, tranh thủ ăn lúc còn nóng nha.”
Nói xong thì bắt đầu lộ ý đồ:
“À mà ông nội, Chu Tấn Thời nhà ạ?”
Chu Thái Khôn càng tươi hơn:
“Hóa thố mì … nấu cho ông ăn .”
Lý Thu quýnh quáng khoát tay:
“Không ạ! Cháu thật lòng mang qua mời ông mà! Vậy cháu về đây nha!”
Cô chỉ tiện miệng hỏi một câu, ngờ hiểu lầm, mất mặt c.h.ế.t !
nếu Chu Tấn Thời nhiệm vụ, cũng nhà… thì biến ?
Cùng lúc đó, Chu Tấn Thời đang ở một nơi vắng , mặt nghiêm túc, biểu cảm.
Trước mặt là một đống tinh hạch cấp B, sáng lấp lánh như kim cương.
Với một đang chuẩn lên cấp 6, lẽ nên nuốt hết tinh hạch , hấp thu năng lượng để tăng cấp.
Chu Tấn Thời đang… nghiên cứu cách khoan lỗ tinh hạch.
Trời nhá nhem, Lý Thu ngang qua một góc phố, bỗng thấy bóng quen quen.
Không là Chu Tấn Thời đó ?
Cạnh là… Tưởng Tùng?
Chơi với Tưởng Tùng mà chơi với cô, là hả?!
Lý Thu gào thét trong lòng, hùng hục chạy như lốc xoáy…