Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 258: Bệnh viện trung tâm thành phố Bạch Lâm

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:28:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến sân, họ đồng loạt khựng .

 

“…Lúc nào trong sân mọc thêm hai cái cột thế nhỉ?” Hai vợ chồng sững sờ.

 

Hai cây non sân trong một đêm cao lên hơn hai mét, cây to như cái chum gạo!

 

Đại Quả thì thầm với Tiểu Quả: “Em gái, ba sợ quá ?”

 

Tiểu Quả giật : “Trời ơi! Phải bây giờ?! Hay biến như cũ?”

 

“Không ! Hình như chỉ biến lớn thôi, biến nhỏ . Thôi im …”

 

Tiểu Quả bắt đầu sốt ruột: “Á á á, em ngoài chơi!”

 

Đại Quả hiếm hoi đồng ý: “Chị cũng ! Hay chuồn theo chị Thu luôn? Nhỡ chị gặp nguy hiểm thì ?”

 

Nói là , hai quả bứng gốc vọt thẳng ngoài định đuổi theo Lý Thu.

 

Giang Nhuận Phương dụi dụi mắt: “Anh ơi, em đang mơ đấy? Cột nhà mọc chân ?”

 

Hai cái cây dùng rễ chân, phăm phăm bước , cao quá trời đụng cả khung cửa bung luôn.

 

Lý Đức Minh nhắm mắt mở : “Chắc chắn là tỉnh ngủ… giờ chỉ còn hai cái hố thôi.”

 

Hôm đó, trong căn cứ lan truyền tin đồn: hai cây thần chân trần dạo phố, ai cũng thấy tận mắt!

 

khi nhân viên chính phủ chạy đến kiểm tra thì chỉ thấy… vài chiếc lá khô rụng đầy đất.

 

Chiếc xe van là loại sàn, điều khiển cũng phiền, Lý Thu loay hoay mãi vẫn nổ máy , cuối cùng qua xe bên cạnh lôi A Phi sang tài xế.

 

Hai chiếc Kim Bắc phía đầy , xe bên cô nàng cũng vài mới leo lên.

 

quen cả.

 

“Chị ơi~.” Triệu Lâm Vân hí hửng sát bên Lý Thu.

 

Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng dị năng của cô bé Lâm Vân cấp 3.

 

Lần mãi cô bé mới cho .

 

Còn xe là Chu Tấn Thời, Tưởng Tùng, Hàn Ký, Đường Hướng Hòa, cộng thêm ba chị em nhà Lý Thu – vặn 8 , chật cứng.

 

Lý Thu âm thầm gào khổ, đành quấn thêm khẩu trang, khăn choàng, co nép sát góc ghế, còn quên dặn Trương Tuyết Chân và Tống Mạch Mạch:

 

“Này, nếu tớ vỗ ba cái tay hai , nhớ tín hiệu nhé?”

 

Đó là ám hiệu của bộ ba. Nếu Lý Thu vỗ ba cái, nghĩa là: tớ đói tới chịu nổi nữa, ngoài ăn ngay lập tức!

 

Hồi mới nghĩ ám hiệu , Tống Mạch Mạch còn đùa: “Giống cái chuông gọi y tá quá. Nhấn một cái là tới chai truyền dịch.”

 

Tưởng Tùng ghế phụ, tay múa chân múa: “Anh em, ngờ mày lái đỉnh thế, vượt xe luôn , đầu tàu!”

 

A Phi hưởng ứng “rõ !”, một cú đ.á.n.h lái nhẹ nhàng, vượt luôn hai xe phía .

 

Làm Hồ Trạch Vũ trong xe tức tím mặt, mở cửa sổ lẫn bộ đàm c.h.ử.i rát cả họng.

 

Tưởng Tùng lấy ngón tay móc tai: “Không , nó c.h.ử.i mày .”

 

A Phi gật đầu đau đớn: “Ờ, c.h.ử.i đó.”

 

Tưởng Tùng sửa lời: “Chửi gì mà c.h.ử.i, đó là lời yêu thương đó! Cậu nỡ xa nên kêu về đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-258-benh-vien-trung-tam-thanh-pho-bach-lam.html.]

 

Rồi sang bộ đàm rù rì: “Lão Hồ, nhớ lắm hả? Gọi về nè~.”

 

Hồ Trạch Vũ: tắt mic gấp.

 

Tưởng Tùng tiếc nuối: “Haiz, ngại ngùng quá đó mà…”

 

Ở hàng ghế , Lý Thu hỏi thăm Đường Hướng Hòa về vụ nổ .

 

Đường Hướng Hòa chẳng buồn lo: “Vì nhân dân phục vụ mà, vết thương nhỏ là gì. Với cả còn phát hiện, dị năng của càng thương nặng thì cấp càng lên nhanh.”

 

Tống Mạch Mạch mắt sáng rỡ: “Vậy đ.ấ.m hai cái, giúp tăng cấp nhé?”

 

“Bạn học, như thế nha! Chủ đề của bộ truyện là phản đối bạo lực, yêu hòa bình đó~ hiểu ?”

 

Nắm đ.ấ.m của Tống Mạch Mạch bắt bay giữa chừng.

 

Vòng ngoài 30km quanh căn cứ gần như dọn sạch zombie. Mấy con lẻ tẻ còn sót cũng nhóm dị năng tuần xử lý gọn, ba chiếc xe buồn dừng, thẳng tiến nội thành.

 

Tống Mạch Mạch dán mắt cửa sổ, thấy mấy con zombie tản mát bỗng đầu bọn họ, liền đẩy vai Lý Thu: “Ê, tụi nó… hình như đang á?”

 

Lý Thu ngạc nhiên: “Chứng tỏ tụi nó cấp D trở lên . Mấy con ngu hơn thì phản ứng với .”

 

“À há! Giống như nghèo quen tỷ phú. Dân thường cũng Tổng Bí Thư là ai.”

 

Lý Thu: “…Ví dụ của bà ngơ luôn đó.”

 

Chu Tấn Thời ghế nghiêng đầu giả vờ ngủ, nhưng khoé miệng cứ nhếch hoài hạ.

 

Hàn Ký thì ôm máy ảnh, mắt rời cửa sổ.

 

Nghe nhóm Chu Tấn Thời sắp tiến trung tâm Bạch Lâm, tình nguyện theo, mong thu thập thêm mẫu vật và dấu vết về tiến hoá động vật trong thế giới tận thế.

 

Thời tiết ấm dần lên, tuyết tan lộ rõ cảnh tượng hoang tàn: những x.á.c c.h.ế.t la liệt, phân biệt nổi zombie, xếp chồng như bánh ngàn lớp thiu.

 

May mà còn lạnh, xác bốc mùi, cũng giòi.

 

Ngoài xác, còn vết tích nổ tung, t.a.i n.ạ.n xe, cầu sập, đường lún…

 

Tránh những khu vực đó, xe tiến vùng giáp ranh nội đô Bạch Lâm – zombie bắt đầu xuất hiện nhiều và mạnh hơn.

 

, trong xe đều là tay lão luyện, xử lý cả đám zombie mà cần xuống xe, khiến Hàn Ký tròn mắt sửng sốt.

 

Thấy , ngại ngùng đẩy gọng kính: “ là nhóm sơ tán đầu tiên về căn cứ, giờ nghiên cứu, thực chiến mới là thứ hai.”

 

Tân binh chính hiệu.

 

Anh cứ tưởng sẽ coi thường, ngờ thi chia sẻ kinh nghiệm: nhận dạng cấp độ, cách tấn công một phát c.h.ế.t luôn…

 

Hàn Ký ghi chép lia lịa, mồ hôi túa như mưa, theo kịp lời .

 

Ngay lúc đó, Tưởng Tùng ở ghế phụ bỗng về phía , mắt trợn trừng:

 

“CHẾT TIỆT!”

 

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn theo hướng đó.

 

A Phi tim đập thình thịch, đ.á.n.h lái né gấp mà kịp.

 

Trên đường… là…

 

 

Loading...