Tống Mạch Mạch cái liếc đó sởn da gà, rùng túm lấy tay Lý Thu: “Tớ cảm thấy Tưởng Tùng ma nhập , kể chuyện kỳ dị thiệt đó!”
Lý Thu nhẹ nhàng đáp: “Tớ nghĩ ngược .”
“Hả?!”
Lý Thu sợ “A Phi” thấy, bèn lôi sổ tay trong túi nhanh:
"Cậu xem, A Phi chuyện… khói."
Trời vẫn còn lạnh, chuyện bình thường đều thở lạnh. A Phi thì hề.
Tống Mạch Mạch lâu truyền giấy kiểu , cũng :
"Xong phim, giờ ?"
Lý Thu:
"Tìm cớ dừng xe, trói ."
Lần Tống Mạch Mạch nữa, chỉ giơ tay dấu “OK”.
Tưởng Tùng thì vẫn đang say sưa kể: “Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài học chung ba năm, mà nhận cô là con gái! Rồi cha Chúc Anh Đài bắt cổ về, định gả chồng, cấm học tiếp…”
A Phi say mê, mắt rơm rớm.
Thân thể từ chỗ tựa nhẹ vai Tưởng Tùng, giờ gần như đổ hẳn lòng .
Tưởng Tùng bắt đầu thấy lạ: “Anh em, tuy ruột thịt, nhưng như thì mờ ám đó? tuy là đàn ông, nhưng thích phụ nữ, nhớ kỹ giùm !”
A Phi đầy tình cảm: “Tưởng Tùng, chính là Chúc Anh Đài, còn là Lương Sơn Bá. Đời đời kiếp kiếp, chia lìa!”
“Chia cái đầu ! Sao là Chúc Anh Đài, là Lương Sơn Bá chứ!” Tưởng Tùng cố rút tay .
Sau một trận giằng co tốn sức y như kéo co, nhúc nhích nổi!
“Người dị năng cường lực đúng là lực tay khủng khiếp ghê.” Tưởng Tùng tay bóp tím mà phát hoảng.
Tống Mạch Mạch từ ghế la lớn: “Đội trưởng Chu, cho dừng xe , ba nhu cầu cấp bách!”
Không ai phản đối, A Phi còn đầu : “Không nhịn hả?”
Tống Mạch Mạch giơ tay Lý Thu và Trương Tuyết Chân lên: “Ba đứa đều cần giải quyết, nhịn nổi!”
Lý Thu, Trương Tuyết Chân đồng thanh: “Không nhịn nổi!”
Chu Tấn Thời liếc gương chiếu hậu, chạm ánh mắt của Lý Thu, lập tức hiểu ý: “Phía khu nghỉ, toilet công cộng, dừng đó nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-260-hom-nay-bo-ac-nay-la-toi-dong-vai-chac-roi.html.]
Anh còn dùng bộ đàm nhắc các xe khác tranh thủ giải quyết sinh lý luôn.
Vì Lý Thu hàng ghế cuối, xuống thì hàng ghế giữa xuống . A Phi vẫn kéo Tưởng Tùng, lừng khừng rời xe, ngay cạnh cửa.
“Đè A Phi xuống!” Lý Thu giật Tưởng Tùng , đạp một phát, A Phi ngã lăn khoang xe.
Chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, vẫn nhào lên, nhanh gọn trói A Phi như cái bánh tét.
A Phi – giờ thành “một cục bánh nhân quỷ” – tròn mắt kinh hãi: “Sao các chia rẽ và Tưởng Lang!”
Tưởng Tùng sốc tận óc: “Anh em, xa quá đó. Nếu mà để ý Tuyết Chân, chẳng gọi cô là Trương Lang hả?!”
Trương Tuyết Chân: “…”
Cô thản nhiên liếc sang: “ một dị năng là nghẹt thở, thử ?”
Tưởng Tùng giật như ăn điện: “Thôi thôi. Anh em dù điên cũng thể đối xử như vầy, đ.á.n.h vài cái là .”
Lý Thu chỉ xuống chân A Phi: “Vậy giày .”
A Phi mang giày thể thao trắng xanh, đế giày từ khi nào dính m.á.u. Lượng m.á.u như sống dậy, từ từ lan , bây giờ thành một vòng đỏ quanh mắt cá, y như dây tơ hồng siết c.h.ặ.t.
“Anh em nhập ! Giờ đây, c.h.ặ.t c.h.â.n hả?” Tưởng Tùng rút con d.a.o , lật qua lật .
Kim Lục Phúc nghiêm túc gật đầu: “Cũng lý. Có với ở đây, chắc chắn cầm m.á.u .”
Ôn Nhu, Tiểu Tôm Hùng: “Hai đúng là em ruột với mà…”
Tưởng Tùng tiếc rẻ: “Không thì giờ? Lau m.á.u hết. Hay là bảo Tống Loan đốt cái giày, Ôn Nhu thì xăm tạm hình gì đó lên che . Cậu thích Hải Đông Thanh, xăm con đó lên luôn !”
“A Phi” đang như mưa bỗng… ngừng diễn. Anh lau mặt:
“Đã quá muộn . Hôm nay… tụi bây, đứa nào cũng đừng hòng thoát!”
Lý Thu chỉ kịp thấy giữa trán “A Phi” lóe lên một chấm đỏ, đó là một làn sương mù dày đặc cuốn tới.
Khi làn sương tan , thế giới mắt trở về bóng tối .
…
Lý Thu ngờ ngày tỉnh dậy trong một căn phòng cổ phong tráng lệ thế .
Xuyên á?
Chắc là cái tên “A Phi” giả giở trò.
đến thì cứ ở tạm , tiên tham quan cái .