Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 263: Tối nay thành thân

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:34:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Mạch Mạch bên cạnh Ôn Nhu, như thể trời giáng sét đ.á.n.h trúng:

“Cái... cái gì thế ? Cậu quát tớ thì thôi , còn lơ tớ luôn nữa. Nói thật á?”

 

Ôn Nhu cũng mờ mịt kém:

“Không thì định gì? Ở cho lôi đ.á.n.h m.ô.n.g chắc?”

 

Mấy khác cũng lượt hồn, đó nhận quần áo gì đó... sai sai.

 

“Gặp quỷ hả trời!”

 

“Lúc nãy tụi còn trói ‘A Phi’ ? Giờ ?”

 

“Cảm giác cứ như lôi một trò chơi xuyên trá hình, mà là bản ‘đảo ngược giới tính’ nữa chứ. Tụi bây cái bộ đồ xem…”

 

Tiểu Tôm Hùm sức cái váy đang mặc:

“Thôi theo mấy coi .”

 

Tưởng Tùng bên trong thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, đập cửa điên cuồng:

“Lão Chu? Chị Thu? Là hai đúng , mau thả với!”

 

Cửa phòng khoá bằng hai tầng xích sắt. Mấy hầu gác cung kính cúi chào:

“Lão gia, phu nhân.”

 

Lý Thu “ừ” một tiếng, mặt sa sầm, trông như thể kẹp c.h.ế.t hai con ruồi bằng hàng lông mày.

 

Cô chỉ cánh cửa:

“La lối om sòm, năng lộn xộn, còn thể thống gì nữa? Nữ nhi khuê các mà như hả? Giờ mà nhà họ Mã tới hỏi cưới, chẳng mặt chúng ? Phu nhân, , nàng nuông chiều nó quá mức!”

 

Chu Tấn Thời bất đắc dĩ:

“Đã nhốt nó cả ngày trời , ăn uống, thế chút nào. Để – nương nó – khuyên dỗ xem .”

 

Lý Thu bực bội xua tay, hiệu mở khoá.

 

Tiếng xích sắt vang lên lạch cạch, bên trong Tưởng Tùng sửng sốt, vẫn quên đá giường một cái gọi Đường Hướng Hòa dậy.

 

“Lão Đường ơi dậy mau! Bọn họ tới cứu nè!”

 

Đường Hướng Hòa vẫn đang mơ ngủ, nước miếng ướt cả tay áo màu hồng sến.

Anh ngáp một cái đủ nhét ba quả trứng gà:

“La hét gì , đang mơ thấy ăn lẩu ngon lành. Tỉnh dậy nhớ đãi một bữa đấy.”

 

“Đãi cái đầu ông !” Tưởng Tùng chẳng buồn nữa, lao cửa, bất ngờ hình khi thấy Chu Tấn Thời đang đó.

 

Ánh sáng rọi ngược, dáng cao quý, khí chất đài các, thần thái đúng chuẩn… phu nhân hào môn phong kiến.

 

Đứng đó, to cũng thấy sai, mạnh chân cũng thấy tội.

 

Nhìn bộ đồ của Chu Tấn Thời, Tưởng Tùng lén liếc cái váy lột quăng qua một bên, đầu óc bắt đầu trống rỗng.

 

Lúc sáng sớm tỉnh dậy thấy với Đường Hướng Hòa nhốt trong phòng lạ hoắc, đập cửa mỏi tay, khấn vái đủ kiểu ai . Giờ thấy Lão Chu, thấy tình hình càng lúc càng quái dị.

 

Tưởng Tùng đang định tìm lời giải thích thì Chu Tấn Thời thấy chỉ mặc mỗi lớp trung y màu vàng nhạt, kịp mặc áo ngoài, mặt lập tức biến sắc, hốt hoảng đóng cửa .

 

Với bộ dạng như sắp hộc m.á.u vì tức, Chu Tấn Thời còn quên lấy áo choàng phủ lên :

“Nữ nhi , hôn sự với nhà họ Mã định sẵn từ lâu, thể đổi. Dù con quậy thế nào, phụ con cũng đổi ý !”

 

Nghe đến đây, Tưởng Tùng chỉ vả cho tỉnh:

“Lão Chu, điên hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-263-toi-nay-thanh-than.html.]

Rồi tự vả cho một cái rõ đau:

“Đệt, đau thật. Vậy là điên thật hả?!”

 

Đường Hướng Hòa lúc cũng bò dậy, vẻ mặt còn ngơ hơn:

“Mọi thế? Nay cosplay tập thể , vô tình diễn viên quần chúng?”

 

Ánh mắt Chu Tấn Thời lập tức sắc như d.a.o:

“Ngân Tâm, ngươi từ nhỏ lớn lên bên tiểu thư, bảo vệ, để tiểu thư tên tiểu t.ử họ Lương mê hoặc. Tội đáng c.h.ế.t!”

 

Đường Hướng Hòa ha hả:

“Ngân Tâm, nghệ danh kìa!”

 

Tưởng Tùng trầm ngâm:

“Đừng chứ, tên quen phết, hình như là... nha ?”

 

Cửa bật mở.

 

Người bước đầu tiên chính là Lý Thu, mặt đen sì. Sau đó là hai hàng gia đinh cao to như lực sĩ, mặt ai nấy như ăn tươi nuốt sống.

 

Lý Thu phất tay áo:

“Người , kéo Ngân Tâm đ.á.n.h! Đánh ngay giữa sân! Đánh cho tới khi tiểu thư ngoan ngoãn chịu trang điểm gặp Mã công t.ử mới thôi!”

 

Đường Hướng Hòa vẫn còn đang ngu:

“Giấc mơ của đông quen ghê. Coi bộ vui…”

 

Tới khi lôi ghế gỗ, còn thấy một nhóm nép cột.

 

“Các ác quá thể, mơ mà còn xem đ.á.n.h, ai cứu —!”

 

Anh còn kịp hết câu thì chỉ còn tiếng la hét, xen lẫn tiếng c.h.ử.i thề kiểm duyệt xanh lè.

 

Hồ Trạch Vũ ngoái :

“Bộ tụi bây tính cứu hả?”

 

Tiểu Tôm Hùm cũng đầu:

“Ủa, ai tính cứu hả?”

 

Ôn Nhu: “…”

 

 

Tới lượt Tống Mạch Mạch ngoảnh thì phía chẳng còn ai, cô nuốt câu định , :

“Xem chút nữa , Lão Đường da dày thịt béo, ăn mấy roi c.h.ế.t . Dù Tưởng Tùng với Kim Lục Phúc cũng mặt, gì thì chữa.”

 

“Chuẩn!”

Cả đám đồng thanh.

 

Lúc ai cũng bắt đầu hiểu tình hình là gì. điều khiến họ cạn lời chính là: Mọi đều mất trí nhớ – chỉ Lý Thu và Chu Tấn Thời trúng chiêu. Quá vô lý!

 

Tưởng Tùng Đường Hướng Hòa đ.á.n.h tơi tả, lên tiếng:

“Thôi ! Gặp Mã Văn Tài chứ gì? !”

 

Lý Thu cuối cùng cũng hài lòng, vẫy tay hiệu dừng tay.

 

“Chị Thu, chị cho Lão Đường… nhầm, Ngân Tâm gặp bác sĩ ?”

 

Tưởng Tùng đỡ lấy Đường Hướng Hòa, tội nghiệp nỡ .

 

 

Loading...