Dù cái cách xưng hô của Tưởng Tùng khiến Lý Thu cau mày, nhưng rõ ràng sắc mặt cô dịu thấy rõ:
“Gọi đại phu tới.”
Tiểu Tôm Hùm với Ôn Nhu hợp lực đẩy Kim Lục Phúc giữa sân, hét lớn:
“Lão gia! Đại phu tới đây!”
Kim Lục Phúc lau mồ hôi, thì thào:
“Trị xong thì chị Thu đ.á.n.h thì tiêu đời .”
Hai đứa lặng lẽ lưng Lý Thu và Chu Tấn Thời.
“Lão gia, phu nhân còn căn dặn gì ạ?”
Lý Thu :
“Lần hai đưa tiểu thư từ thư viện nổi tiếng nhất về, công lao lớn. Nhiệm vụ tiếp theo: canh kỹ, tuyệt đối cho con bé bước khỏi cổng Chúc phủ nửa bước. Nhất là tên Lương Sơn Bá, tuyệt đối bén mảng tới! Với cả cái tên tiểu đồng theo , sáng sớm la hét ầm ĩ, ngứa mắt, mau tống cổ nó ngoài!”
Mọi vốn quen thấy Lý Thu hiền lành, dịu dàng, giờ thấy gương mặt nghiêm nghị thì đồng loạt gật đầu lia lịa.
Tống Mạch Mạch nghiến răng nghiến lợi:
“Tổ sư tụi bây, đuổi nữa…”
Cô nhanh ch.óng rút cột ẩn nấp.
Lý Thu sang Chu Tấn Thời:
“Phu nhân, chuyện bên giao cho nàng. Ta thư phòng một lát.”
“Phu nhân, tụi con tới trang điểm cho tiểu thư!”
Hồ Trạch Vũ và Hàn Kỳ đồng thanh, mỗi kéo một tay Tưởng Tùng phòng.
Sau khi đoán đây là bản dựng của Lương Chúc, họ cần “kết nối kịch bản” với phía Tưởng Tùng.
Trong mắt Chu Tấn Thời, hai là nha trong nhà, gật đầu cho qua.
Sau đó, thong thả phòng Tưởng Tùng, khuyên nhủ nên trân trọng hôn sự với nhà họ Mã, ngớt lời ca ngợi Mã Văn Tài.
Khi đám gia đinh tới định canh cửa, thì Tiểu Tôm Hùm, Lục Tiểu Ngũ cùng nhóm chen lên chắn:
“Lão gia dặn bọn canh! Mấy thấy ? Mau cổng đón Mã công t.ử !”
Khí thế hùng hổ, giọng điệu đầy thuyết phục khiến đám gia đinh thật sự hớp hồn, đành rút lui. Cả viện giờ chỉ còn nhóm quen của họ.
Bên ngoài, túm tụm :
“Giờ tính ? Tính cả chị Thu và Lão Chu, trong phủ Chúc gia mới mười một . Vẫn còn bảy nữa thấy bóng dáng.”
“Bản dựng ‘Lương Chúc’ cả đống dị bản, ai mà tụi rơi phiên bản nào? chắc chắn là nhà họ Chúc, nhà họ Mã, nhà họ Lương... còn cả quan huyện, quan phủ đồ má gì nữa…”
“Tụi đều chỉ phân vai quần chúng, còn Tưởng Tùng là Chúc Anh Đài, đoán thử coi ai là Lương Sơn Bá?”
Nhớ những chuyện xảy dọc đường, bỗng cùng lúc hiểu .
“Vậy thì cái tên A Phi rốt cuộc là cô gái áo đỏ đó, là A Phi thật của tụi ?”
Câu hỏi cực kỳ quan trọng.
Nếu là cô gái áo đỏ, chỉ cần hạ cô là thể rời khỏi chốn quỷ quái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-264-toi-nay-thanh-than.html.]
nếu đó là A Phi thật sự, thì họ tuyệt đối thể tổn thương .
Tống Mạch Mạch chẳng từ lòi , đội tạm một cái lá sen đầu, lén la lén lút chui :
“Bây giờ việc quan trọng nhất là khiến Thu Thu và Lão Chu nhớ tụi !”
Ôn Nhu chọc chọc cái lá sen:
“Cậu trò gì với cái đầu thế ?”
“Cậu Thu Thu ? Tớ là thư đồng của Lương Sơn Bá, liệt danh sách đuổi cổ đấy! Các nhớ bảo vệ tớ đấy nhé!”
…
Tưởng Tùng Hồ Trạch Vũ và đám quẹt phấn đầy mặt, ho sù sụ:
“Lão Chu khụ khụ… ơi, đủ đó nha!”
Chu Tấn Thời nhẹ giọng dỗ:
“Được , Anh Đài, con hiểu là nương chỉ con nơi nương tựa. Trâm thế phiệt lấy dân thường, mà dân thường cũng thể với tới trâm . Con với , một trời một vực, đời thể đến với .”
Tưởng Tùng sang thì thào với Hồ Trạch Vũ:
“Biết mang điện thoại theo . Ghi âm mấy lời phát mỗi sáng báo thức cho tỉnh đời!”
Hồ Trạch Vũ cũng gật gù:
“Ê đừng , ý tưởng tệ nha.”
Chu Tấn Thời thấy “nữ nhi” hiếm hoi mới nở nụ , chẳng để tâm mấy lời tụi nhỏ lầm bầm gì đó, còn vui vẻ hùa theo, dáng hiền từ.
Lúc , bước bẩm báo:
Mã Văn Tài tới .
Ở tiền sảnh, Lý Thu đích tiếp đón công t.ử họ Mã.
Trương Tuyết Chân mặc bộ trường bào dài thướt tha, khoác thêm chiếc áo khoác lông hạc thanh nhã, đầu đội khăn cài gọn gàng, đúng chuẩn “thần tiên hạ phàm”.
Đi theo phía còn ba gia đinh: Triệu Lâm Vân, Ngô Nhậm Phàm và Tống Loan.
Bốn một hàng nghiêm chỉnh giữa đại sảnh.
Trương Tuyết Chân gặp gọi Lý Thu là “nhạc phụ đại nhân”, Lý Thu cũng kém, lập tức gọi “hiền tế”.
Sau khi xuống, Trương Tuyết Chân hỏi han:
“Nhạc phụ, dạo Anh Đài bệnh, giờ đỡ ạ?”
Lý Thu vội xua tay:
“Hiền tế e là nhầm ! Ta lập tức gọi con bé đây.”
Chẳng bao lâu, Chu Tấn Thời dẫn Tưởng Tùng mặt mũi xanh xao gặp mặt, theo là Hồ Trạch Vũ và Hàn Kỳ.
Trương Tuyết Chân mỉm nhẹ nhàng:
“Nhạc phụ, nhạc mẫu, đầu tiểu tế tới chơi, thể nhờ Anh Đài đưa dạo một vòng ?”
Lý Thu và Chu Tấn Thời đồng thanh:
“Tất nhiên !”
Thế là cả đoàn rồng rắn kéo dạo quanh phủ.