“Vấn đề là, chúng ban ngày xảy chuyện gì.”
Chu Tấn Thời gật đầu:
“Có khi nào, đêm đến là chúng thúc đẩy cốt truyện, còn ban ngày là họ?”
“Thử nghiệm là liền.”
Đêm đó, bản của A Phi – phiên bản “Lương Sơn Bá” – xuất hiện như thường lệ.
Lý Thu lập tức đổi thái độ 180 độ, một câu “hiền tế”, hai câu “rể quý”, còn gọi Tưởng Tùng gặp A Phi.
Tại chỗ liền đồng ý gả Tưởng Tùng cho .
A Phi cảm động phát , đập đầu lạy ba cái, hứa lập tức về nhà chuẩn sính lễ.
Lý Thu còn cố níu , bảo cưới ngay đêm nay khỏi về nữa, nhưng chẳng ai giữ nổi.
Chỉ Tống Mạch Mạch, như , là lưu .
…
Khi trời sáng, Lý Thu và Chu Tấn Thời khoác vẻ mặt lạnh tanh nghiêm nghị, bước thẳng tới phòng Tưởng Tùng.
, chuyện khác.
Ban ngày đến, Tưởng Tùng cũng nhớ đoạn ký ức t.ử vong.
Anh giường, lòng ngổn ngang:
đây sống sót qua đại dịch tang thi, c.h.ế.t ngoài chiến trường, mà c.h.ế.t vì… vì đàn ông?!
Quá mất mặt! Mà tệ hơn là nguyên cả đám xem từ đầu tới cuối! Sao ai kéo hả trời!
Do là c.h.ế.t đầu tiên, Tưởng Tùng đó A Phi phát điên, biến nơi đó thành lò mổ.
May mắn là… c.h.ế.t mà còn hồi sinh.
Tưởng Tùng mừng tủi, gào lên một tiếng bật dậy. định bước xuống giường, phát hiện gối và bàn hai mảnh giấy…
Anh đá mạnh Đường Hướng Hòa cho tỉnh:
“Lão Đường, dậy mau! Mau cái xem là gì?!”
Đó là hai mảnh giấy mà Chu Tấn Thời và Lý Thu , chữ nghĩa khác nhưng nội dung thì tương tự. Một tờ bằng lối chữ Lệ gửi Tưởng Tùng, tờ dùng chữ Hành Khải gửi Đường Hướng Hòa, để đảm bảo một thì còn cũng bỏ sót.
Tưởng Tùng dụi dụi mắt, vò tờ giấy ném thẳng xa, mặt mũi đầy khó tin:
“Trên là tối đến tụi sẽ mất trí nhớ, hôm qua còn lóc ầm ĩ đòi gả cho A Phi á?!”
“Không thể nào! Không đời nào! Rõ ràng là bọn họ mất trí, cứ khăng khăng bắt gả cho lão Trương…”
Nói đến đây, Tưởng Tùng đột ngột im bặt.
Đường Hướng Hòa thì xoa cổ hoang mang tột độ về độ “thật” của cái c.h.ế.t :
“ mơ thấy ông sống c.h.ế.t đòi tự sát vì tình, còn thì A Phi bóp c.h.ế.t. Giờ cái cổ vẫn ê ẩm như gãy luôn . Không ngờ đấy, ngờ chút nào. Bình thường mồm thì hô hào là em, mà đến cái mức đấy cơ ? Thôi, đừng gọi là em nữa, sợ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-267-chang-le-phai-dong-phong-xong-tui-minh-moi-duoc-ra-ngoai-ha.html.]
Tưởng Tùng nguýt dài:
“Sợ cái đầu ông !” Rồi nhặt tờ giấy, nhét trong áo.
Cửa phòng quen thuộc mở .
“Không đùa chứ, nữa?!”
Tưởng Tùng nhớ rõ hôm qua đúng lúc , Chu Tấn Thời xông c.h.ử.i um sùm, bắt ăn mặc chỉn chu gặp Trương Tuyết Chân, còn Lý Thu thì như một bà thái hậu nghiêm khắc, một là một, hai là hai, chẳng ai dám cãi nửa lời, khiến cứ ngây như đứa trẻ họp phụ .
, những cửa khóa hai tầng mà mở cửa là nhóm Hồ Trạch Vũ.
Cả đám ngoài với ánh mắt tỉnh táo, rõ ràng đều là phe .
“Chị Thu với lão Chu đ.á.n.h ngất ?”
Tưởng Tùng theo họ đến chính phòng. Lý Thu và Chu Tấn Thời đang trói nghiến bằng dây thừng, bất tỉnh nhân sự, nhất thời tỉnh .
Mọi lục những mảnh giấy nhận , ghép các thông tin Lý Thu và Chu Tấn Thời để thành một bức tranh cảnh:
1. Ban ngày và ban đêm, ký ức của họ sẽ phiên xóa sạch.
2. Họ từng c.h.ế.t trong cái kết bi kịch kiểu Lương Chúc (BE). Nếu sống, lẽ đẩy cốt truyện về hướng kết thúc hậu (HE).
3. Dị năng vô hiệu hóa trong gian . Các NPC ( chơi) những thể đ.á.n.h bại mà còn cực kỳ mạnh, nếu cần thiết thì tuyệt đối đừng gây hấn.
Muốn kiểm soát hướng của cốt truyện, tiên khống chế “Lão gia nhà họ Chúc” và “Phu nhân nhà họ Chúc” – hai quyền lực nhất trong phủ. Có họ, nhóm chơi mới tự do hành động.
Không lâu , Trương Tuyết Chân dẫn theo Triệu Lâm Vân cùng vài nữa đến phủ họ Chúc.
Trương Tuyết Chân tròn mắt “Tân phu nhân nhà họ Chúc – Tiểu Tôm Hùm” và “Tân lão gia – Ôn Nhu” đang an toạ giữa nhà:
“Mấy đảo chính ?”
“Không kịp dài dòng !”
Họ cho giải tán hết gia nhân trong phủ, giờ đây bộ mặt đều là phe .
Cả bọn phân tích tình tiết hôm qua.
Ngô Nhậm Phàm :
“Tụi rời khỏi đây cũng . Nếu theo cốt truyện thì đợi A Phi đến cầu hôn. Tốt nhất là đến là cưới luôn. Như thế chắc chắn là HE.”
“Chuẩn! Chưa từng phiên bản nào HE hơn thế!”
Tưởng Tùng lập tức phản đối:
“Không ! Sao các dám chắc cưới là chuyện êm ? C.h.ế.t ch.óc chờ sẵn đó thì ?”
“Giờ biểu quyết, ai đồng ý gả Tưởng Tùng cho A Phi thì giơ tay!”
Cả đám giơ tay rào rào. Hồ Trạch Vũ còn vỗ vai A Phi:
“Chờ nhé, tụi chuẩn cho ngay đây!”