Lâm Tái Tinh quả nhiên .
Cô bé quỳ một chân xuống mặt Lý Thu, một tay nắm lấy tay cô, tay còn cầm một quả cầu băng to hơn gấp chục quả cũ.
Không giống quả đầu tiên – trong suốt như pha lê, quả cầu bên trong... là một cái đầu .
Tóc ngắn lộn xộn, da vàng nhợt nhạt, mắt bên to bên nhỏ – chính là Lão Điểu.
Đôi mắt kịp khép . Dưới lớp băng dày, nét sợ hãi, cũng còn cảm xúc gì.
Trước mặt chủng ác ma cấp A, cái c.h.ế.t đến nhanh tới mức... kịp đau.
“Vương, ngài thích ?”
Lâm Tái Tinh đặt quả cầu xuống nền đá ngay mặt Lý Thu.
Tay cô bé trắng muốt, nhỏ nhắn, nhưng khi còn giấu giếm nữa, mười đầu ngón tay hiện nguyên hình – sắc bén như d.a.o găm.
Trên đó vẫn chảy m.á.u ròng ròng.
“Trên xe… còn một cái nữa. Em cũng thành cầu băng .”
“Chuyện thì nên đôi.” Lâm Tái Tinh rạng rỡ.
“Vương, đây là lễ mắt… mà em – Lâm Tái Tinh – dâng lên .”
Cô bé cúi rạp , phủ phục xuống đất.
Bên trong cơ thể Lâm Tái Tinh, bản năng thần phục với Lý Thu và ý chí phản kháng bản đang va chạm dữ dội. Khi cúi đầu, khóe miệng cô bé khẽ nhếch lên – nở một nụ tinh quái đầy toan tính.
Lý Thu gì. Cô thậm chí còn chẳng thèm cái đầu .
Cô chỉ lấy ba lô từ phía , đặt mặt, … rút một cái xẻng gấp.
Lâm Tái Tinh ngẩng đầu, liếc cây xẻng, giấu nổi vẻ coi thường:
“Vương, đây là dụng cụ ngụy trang của ngài ?”
“Ngài sở hữu sức mạnh tinh thần và sức mạnh chiến đấu mà chúng vĩnh viễn thể địch nổi. Ngài là kẻ mang đến cái c.h.ế.t, là thống trị thế giới mới. Tất cả những gì chúng , chỉ là chờ đợi ngài xuất hiện – để xâm chiếm từng căn cứ của loài , mở rộng c.h.ủ.n.g t.ộ.c của , trở thành sinh vật mạnh nhất hành tinh !”
Bài hùng biện đầy chất “trẻ trâu” cấp độ trầm trọng của Lâm Tái Tinh… kéo dài tới khi Lý Thu cầm xẻng… và thẳng tay bổ một nhát đầu cô bé.
Yếu điểm của tang thi thì ai cũng – ở phần đầu.
Lý Thu tính sai .
Ngoài những hiểu cơ bản về cấp bậc của tang thi, cô gần như gì thêm về những thứ nguy hiểm đang đối mặt.
Tang thi cấp A, khả năng di chuyển tinh hạch trong não tới bất kỳ bộ phận nào cơ thể. Dù thời gian duy trì giới hạn, nhưng khả năng sống sót nâng lên cực cao.
Lâm Tái Tinh hề cảm giác đau. Cô bé sờ dòng m.á.u đen từ đỉnh đầu chảy xuống, đưa tay l.i.ế.m nhẹ mỉm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-272-muc-do-dang-so-cua-chung-ac-ma-cap-a.html.]
“Vương, thích quà tặng của em ư?”
Thứ cô bé nhận là một đợt tấn công còn dữ dội hơn.
Lần , Lâm Tái Tinh thông minh hơn, quỳ cách xa tầm với của cây xẻng gấp.
“Vương, chỉ cần chờ thêm chút nữa thôi. Máu của lũ đó sẽ tô điểm cho vạt áo của , còn đầu của họ… sẽ là chiến lợi phẩm em dâng lên .”
Lâm Tái Tinh ngẩng đầu lên, về phía tòa bệnh viện.
Chỉ một ánh thôi cũng đủ khiến đồng t.ử của Lý Thu co rút mạnh.
Người câu "gió sân thượng lớn", thường dùng khi ám chỉ việc tự sát.
Và lúc , sân thượng mấy sẵn ở đó.
Dẫn đầu là Triệu Lâm Vân, theo là Hàn Kế, Ngô Nhậm Phàm và Tống Mạch Mạch.
Dù cách một khá xa, Lý Thu vẫn cảm nhận ý thức của họ điều khiển, chỉ còn một bước nữa là sẽ lao xuống vực sâu.
Lý Thu tung chân đá bay Lâm Tái Tinh, lập tức lao thẳng về phía cổng bệnh viện, chạy bật bộ đàm.
Trên sân thượng chỉ bốn , những khác ? Những ở trong tòa nhà, họ thể kịp thời chạy lên kéo ?
Bộ đàm xẹt xẹt liên tục, tín hiệu như thể rớt vực thẳm.
Cô gì, phía bên thấy.
Cuối cùng cũng tiếng Chu Tấn Thời từ bộ đàm, nhưng là âm thanh méo mó, thể phân biệt nổi.
Lý Thu tức giận phắt , nắm cổ áo kéo mạnh Lâm Tái Tinh theo :
“Là em đúng ? Ngưng cho !”
Lâm Tái Tinh vui sướng vẻ mặt giận dữ của Lý Thu, cứ như "Vương" nổi giận vì là vinh dự lắm .
Cô bé tươi rói:
“... chuyện em . Vương, kể cả g.i.ế.c em cũng vô ích thôi. Họ là – mà đây thì... chẳng nữa ~”
Giọng cô bé ngọt như mía lùi, nhưng từng chữ từng câu đều khiến rợn tóc gáy:
“Chi bằng… để em biến họ thành tang thi nhé, còn cứu vài . Ý ạ?”
“Dù gì thì trong bệnh viện , còn cả thứ... đến em cũng sợ, huống hồ là con .”
Lý Thu lập tức sử dụng dị năng: “Đánh tráo tinh hạch.”
Mục tiêu: Lâm Tái Tinh.
Một luồng sáng rực rỡ tỏa , và khi tinh hạch lấp lánh xuất hiện trong tay cô, nụ miệng Lâm Tái Tinh lập tức đông cứng – cơ thể đổ rạp xuống như cái cây gãy cành.