Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 275: Không những biến thái mà còn vô liêm sỉ

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:38:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ đang ẩn nấp ở đây, thừa kiên nhẫn và thủ đoạn để chơi họ đến c.h.ế.t.

 

Tống Loan vội vàng dập lửa trại: “Giữ oxy , c.h.ế.t ngạt thật thì khổ.”

 

Chu Tấn Thời dậy: “Để thử.”

 

Lúc , cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

 

 

Trên đường tìm , Lý Thu quên gom mấy cái xác rải rác khắp nơi.

 

Xác nào ăn thì ăn, thì nhét balô lương khô.

 

Ngay cả Lý Đông dắt đại quân xác sống vây thành Thu Giang, Lý Thu cũng từng lo lắng đến .

 

Tay cô run đến mức kéo hoài đóng khóa balô. Cuối cùng vì kéo quá mạnh, dây kéo… đứt luôn.

 

Balô mở toang như miệng cá mập, lộ đống thịt bọc nilon kỹ càng.

 

Lý Thu thừ hai giây, đó dứt khoát rút kim chỉ may balô, vác lên lưng như thường.

 

Với đầu óc “ tận hưởng cuộc sống” của Lâm Tái Tinh – một con quỷ thuộc chủng ma quỷ cấp cao – nên dù là bệnh viện, nơi vẫn còn điện ở vài khu vực.

 

Vậy nên khi thấy thang máy vẫn chạy, Lý Thu cũng mấy ngạc nhiên.

 

rõ ràng chẳng ai bấm nút, mà thang mở ngay tầng cô đang , là lạ .

 

Lý Thu tiến gần, hít một . Trong thang máy phảng phất mùi quen thuộc.

 

Mùi của bọn họ vẫn còn bám quanh đây.

 

Lý Thu vác balô nặng trịch bước thang. Cô bước thì cửa lập tức “vèo” một cái, khép nhanh như tên b.ắ.n.

 

Nếu chậm một nhịp nữa, chắc cô kẹp đôi .

 

Thang máy của bệnh viện rộng rãi, ánh đèn sáng rõ. Bốn bức vách thép phản chiếu hình ảnh cô một cách chân thực.

 

Lý Thu ngắm bản .

 

Tóc giả lệch cả sang một bên, cơ mặt căng cứng như ai nợ cô tám trăm tỷ. Áo thì bụi bặm, chỗ rách chỗ sờn, trông đúng kiểu… thê t.h.ả.m.

 

Đột nhiên, bộ đèn tắt phụt.

 

Không gian trở nên đen đặc, tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Ôi trời, một khung cảnh kinh dị kinh điển! Không gào vài tiếng như phí mất cái bầu khí quá!

 

Lý Thu bắt đầu gào rú loạn lên vài câu, chạm tay bảng điều khiển tầng.

 

Ấn tầng nào bây giờ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-275-khong-nhung-bien-thai-ma-con-vo-liem-si.html.]

Cô suy nghĩ mất… mười tám giây.

 

“Hay là, phiền em bấm hộ cái ? Nãy giờ em cứ thổi lạnh ngay đầu chị, chắc cũng mệt ha?”

 

Lý Thu ngẩng đầu, cực kỳ lịch sự hỏi… cái đang treo ngược lủng lẳng trần thang máy.

 

Đây cũng là một cô bé, kỹ thì còn vài phần giống với Lâm Tái Tinh.

 

Con ác quỷ từ trần thang máy nhảy phốc xuống, đáp đầu xuống đất như một quả cầu lông nảy tưng tưng.

 

Thế nên Lý Thu xổm mới thể rõ mặt nó.

 

“Chị hỏi em nè, giúp chị bấm nút ? Cảm ơn nha!” Lý Thu kéo tóc con ác quỷ một cái, “Chị còn lịch sự cảm ơn đấy, lẽ em vẫn giúp?”

 

“Khặc khặc khặc — chị ngốc , là ma đó!”

 

Lý Thu chẳng thèm chấp, thản nhiên bệt xuống: “Thì . Muốn chị khen ?”

 

Con quỷ sặc một cái: “Khỏi cần.”

 

Nó bắt đầu lượn vòng vòng quanh Lý Thu với vẻ thích thú quái đản, tiện thể cho thang máy chạy thẳng lên tầng cao nhất.

 

Lý Thu chẳng thèm cánh cửa mở , cô chỉ cần thêm vài bậc thang nữa là tới sân thượng bệnh viện.

 

Ánh mắt của Lý Thu vẫn dừng con quỷ. Ở cùng Tưởng Tùng với A Phi lâu ngày, đến chuyện với quỷ cô cũng thấy bình thường: “Em lộn ngược đầu thế sở thích đặc biệt ?”

 

“Chị là một con xác sống thì bớt xen chuyện của ma ! Đừng tưởng là xác sống cô!” Con quỷ trợn mắt cô, mà vì đang lộn ngược nên … ngửa đầu lên hết cỡ trông kỳ quặc.

 

Nhìn đúng là đáng sợ, nhưng cũng… ngố ngố thế nào đó.

 

Lý Thu thở dài một tiếng: “Chị thành xác sống , em còn định gì chị? Biến chị thành ma chắc?”

 

“Chị mơ , tưởng ma dễ lắm ?”

 

“Khó thế nào?”

 

“Phải tích tụ oán khí và sát khí cực lớn, cộng thêm phong thủy phù hợp, từ từ dưỡng thành thực thể… Á khoan, với chị mấy cái gì chứ. Dù chị cũng thành ma nổi. xử chị luôn cho lẹ, giống như xử đám bạn chị !”

 

“Bạn chị? Mấy nhảy từ sân thượng xuống á?”

 

Nghe Lý Thu , con quỷ sáng rỡ cả mắt: “ ! Chị thấy ? Đầu nổ tung ? Tay chân gãy lìa ? Là bạn chị đấy, chắc chị như mưa nhỉ?”

 

Lý Thu cố gắng gào lên vài tiếng: “Ừa, chị đau lòng lắm.”

 

Nói cô mở ba lô, móc thịt ăn mặt con quỷ.

 

Con quỷ vốn là tiền bối lâu năm trong bệnh viện, là nhận Lý Thu đang ăn… thịt xác sống.

 

Nó hét toáng lên: “Biến thái quá đó nha!”

 

gào xong hình như thấy mất mặt, liền chữa cháy: “Tất nhiên, cũng biến thái bằng ! là ác quỷ cơ mà! g.i.ế.c ! G.i.ế.c thật nhiều !”

 

 

Loading...