Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 276: Không những biến thái mà còn vô liêm sỉ

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:38:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao g.i.ế.c nhiều thế? Em cũng đói ?”

 

Con quỷ hừ lạnh: “Chị quan tâm gì? chán quá nên g.i.ế.c hả!”

 

“Được chứ.” Lý Thu nuốt thêm miếng nữa, bình thản , “Chị thấy em đúng là đang chán thật. Hay là tụi chơi trò chơi ?”

 

Con quỷ vểnh tai lên ngay: “Chơi gì? Mà vui là chơi đó!”

 

Lý Thu ho nhẹ một tiếng: “Chị hỏi em trả lời. Trả lời thì cho chị bạn chị đang ở .”

 

“Nếu trả lời đúng thì ?”

 

“Thì chị đồng ý với bất kỳ điều kiện nào của em.”

 

“Chị hỏi .” Con quỷ hào hứng đồng ý, mắt đảo liên hồi như dằn mặt Lý Thu rằng đừng mà giở trò, nó thấu hết.

 

Lý Thu bắt đầu: “Câu hỏi một: hai rơi bẫy, c.h.ế.t gọi là ‘ c.h.ế.t’, còn sống gọi là gì?”

 

“Cứu mạng! Chị tưởng từng mấy câu đố mẹo ?”

 

Lý Thu híp mắt: “Câu hai: cây nào thật thà nhất?”

 

Con quỷ đắc ý đáp: “Cây chuối! Vì thật thà như… chuối. Câu tiếp theo , câu nào khó !”

 

“Câu ba: bạn chị đang ở ?”

 

Con quỷ: “…”

 

Nó hét toáng lên nữa: “Chị những biến thái mà còn… vô! liêm! sỉ!”

 

Lý Thu vung cái xẻng gập tay, ngáp một cái: “Khai ?”

 

Nút tầng cùng sáng lên — tầng hầm B2.

 

Con quỷ làu bàu c.h.ử.i rủa … trèo ngược lên trần thang máy, treo lủng lẳng: “ ghét chị! Chị còn khó chịu hơn cả Lâm Tái Tinh!”

 

Lý Thu chớp mắt, hỏi: “Nó g.i.ế.c em ?”

 

Con quỷ sững , đáp: “Không .” Ngập ngừng chốc lát đổi giọng, “Phải.”

 

Trước khi thiên tai xảy , Lâm Tái Tinh và Lâm Mặc học cùng một trường.

 

Lâm Mặc mới chuyển đến, tình cờ cùng lớp với Lâm Tái Tinh.

 

Hai cùng họ Lâm, vài nét giống . một học giỏi, bố là viện trưởng bệnh viện, là phó giám đốc ngân hàng. Một học bình thường, bố mất sớm, bán khoai nướng ngoài cổng trường.

 

Sự khác biệt khiến hai trở thành đề tài so sánh ưa thích của đám bạn học rảnh rỗi.

 

Thậm chí diễn đàn trường còn đăng bài đồn rằng Lâm Mặc là em gái ngoài giá thú của Lâm Tái Tinh.

 

Lâm Tái Tinh cực kỳ khó chịu với mấy tin đồn , nhiều tỏ thái độ bực bội.

 

đối diện với Lâm Mặc, cô bé luôn nhẹ nhàng. Thường chia sẻ đồ dùng với Lâm Mặc, tặng quà giống hệt đồ xài, dẫn cô bạn trải nghiệm những thứ xa hoa mà Lâm Mặc giờ chỉ qua mạng.

 

“Lâm Mặc, đôi lúc tớ thật sự mong là em gái tớ. Tớ luôn ghen tỵ với những ai chị em, ở cạnh vui bao.”

 

Những lời tâm tình khiến Lâm Mặc xem Lâm Tái Tinh là bạn nhất đời, là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời ảm đạm.

 

Trái tim nhạy cảm và đầy mặc cảm từng ngày Lâm Tái Tinh chữa lành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-276-khong-nhung-bien-thai-ma-con-vo-liem-si.html.]

Lâm Tái Tinh bắt đầu mấy câu chán đời, một hôm còn hỏi Lâm Mặc rằng: tự sát… là cảm giác như thế nào. Nếu cô bé c.h.ế.t, liệu yêu quý cô bé hơn, nhớ cô bé hơn ?

 

Lâm Mặc sốc, khuyên mãi, nhưng Lâm Tái Tinh bảo chỉ đùa thôi.

 

Đang sống ngon lành, ai c.h.ế.t?

 

Lâm Mặc tin.

 

Nếu như đó, Lâm Tái Tinh đẩy cô từ nóc nhà xưởng cũ xuống…

 

Lâm Tái Tinh : “Lâm Mặc, thử cảm giác tự sát hộ tớ xem.”

 

Lâm Mặc c.h.ế.t .

 

Mẹ cô bé đó đến trường ầm lên, suốt ngày, thần trí hoảng loạn. Cuối cùng ôm di ảnh con gái mà ngã xuống sông.

 

Thang máy chạm đến tầng hầm B2.

 

Lý Thu cần tiếp.

 

Cô hỏi: “Sao em tìm cô trả thù, cứ lởn vởn trong thang máy với sân thượng mãi ?”

 

Lâm Mặc bật như điên: “Cô đến cả bố cũng dám đẩy đám xác sống, cô còn ác hơn cả … ác hơn nhiều…”

 

Sao cô thể cho Lý Thu rằng — khi kịp trả thù, Lâm Tái Tinh biến thành xác sống.

 

Ngay cả trong tận thế, Lâm Tái Tinh vẫn mạnh hơn cô .

 

Sau tràng dài, Lâm Mặc thấy Lý Thu vẫn bước khỏi thang máy.

 

Lâm Mặc nữa: “Cút . ghét xác sống.”

 

Lý Thu bảo: “Muốn chị giúp ? Chị g.i.ế.c cô giúp em.”

 

Lâm Mặc im lặng thật lâu.

 

Khi Lý Thu bước khỏi thang máy, cánh cửa khép , cô thấy một tiếng thì thầm vọng : “Muốn.”

 

“Thế thì đợi đấy.”

 

Tầng hầm B2 tối om, đến cả mắt của Lý Thu cũng điều tiết một lúc mới quen.

 

Ngay cửa treo bảng lớn: “Phòng lạnh”. Bên cạnh là phòng trực và khu chuẩn . Tiếp sâu chắc chắn là khu đặt t.h.i t.h.ể.

 

Một chuyến “du lịch một ngày ở nhà xác” đầy hấp dẫn bắt đầu — Lý Thu siết c.h.ặ.t xẻng cả hai tay.

 

Cô hít hít mũi, chắc chắn — mùi thơm là từ đây mà . Lâm Mặc dối.

 

“Nè, ai —.” Lý Thu lấy hết can đảm hét to một tiếng.

 

Tiếng vọng vang khắp nơi.

 

… chẳng tiếng bạn bè nào đáp .

 

Chỉ tiếng ngáy — nặng nề và tiết tấu như trống nhịp.

 

vẻ tiếng gọi của Lý Thu đ.á.n.h thức, đèn trong phòng trực sáng lên…

 

 

 

Loading...