Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 278: Giờ anh cũng muốn giết tôi sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:38:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Người trúng 1 thể chỉ định một bất kỳ xung quanh c.h.ế.t, nếu chỉ định, bản sẽ c.h.ế.t 5 phút.”

 

xong dòng chữ đó, thì thấy ngay cảnh tượng khiến dựng tóc gáy: Kẻ quấn băng gào thét như ớt hiểm châm lửa, lăn lê bò toài từ trong bức tường lao ngoài.

 

Dù cho vài lớp băng mắc những khối đá gồ ghề và rơi xuống, cũng chẳng thèm ngoái đầu. Vừa lăn la:

“Đứa nào lấy trộm cái vòng của taaaaa!!!”

 

Hắn đảo mắt khắp nơi — đôi mắt to hơn cả mắt bò, đảo tới đảo lui giữa căn phòng xác lạnh ngắt.

 

, từng bước, từng bước tiến gần cái giường nơi Lý Thu đang ẩn nấp…

 

Cùng lúc đó, Chu Tấn Thời là đầu tiên bước qua cánh cửa kỳ dị, những còn cũng lượt nối đuôi theo .

 

Ngay khi cuối cùng bước , cánh cửa phía liền biến mất, hóa thành một bức tường trơn nhẵn, chẳng để chút đường lui nào.

 

Bên trong là một hành lang hẹp dài như đường ống khổng lồ ở công trường ngày xưa. Ai cao một chút cũng cúi đầu mới đụng trần.

 

Bảo là sợ thì đúng là xạo, đành tám nhảm cho đỡ run.

 

“Đù, mà, kiểu chắc chắn ma!”

 

“Cậu , thế ai chẳng dám ! Có ma cũng tiếp thôi!”

 

Hồ Trạch Vũ tay siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g:

“Hôm nay dù gặp ma tổ 1000 năm, cũng cho nó hiện đại là thế nào!”

 

Lục Tiểu Ngũ ngay run :

“Anh Hồ, nhẹ tay hộ em với, lỡ tay bóp cò là em c.h.ế.t oan đấy!”

 

Hồ Trạch Vũ hề hề:

“Thằng nhóc , bao giờ gan mày bé như Tiểu Đường thế hả?”

 

Đường Hướng Hòa vui:

“Ơ kìa! Nói móc ai đấy hả?”

 

“Suỵt.” Chu Tấn Thời hiệu ngừng .

 

Bằng bước chân, đoán vị trí hiện tại chính là chỗ chim lò xo ăn mất.

 

Đi thêm nữa… là gì thì rõ.

 

Dương Mục Phong thả sợi dây . Dây của thể hoạt động trong phạm vi 50m, giờ dùng cho con chim “c.h.ế.t yểu” để dò đường.

 

“Má ơi!”

 

Vài chục giây , mặt Dương Mục Phong xị như mất sổ gạo:

“Dây… dây giật mất !”

 

Hồ Trạch Vũ hiểu nổi:

“Dây mất thì ? Bọn còn chuẩn cho cả chục sợi dây mà?”

 

Dương Mục Phong là dị năng giả điều khiển dây, chỉ điều khiển đúng một sợi.

 

Thế nhưng Dương Mục Phong vẫn đau lòng đến phát :

“Sợi đó là chăm từng ngày, sạch bóng, hở tí là bảo dưỡng, tình nghĩa cách mạng với ! Biết bao kỷ niệm!”

 

Tống Loan vỗ vai an ủi:

hiểu cảm giác đó. Giống y như ăn hết gói Ốc Cay Ngon Thần Sầu cuối cùng . Không loại nào cũng gọi là Ốc Cay Ngon Thần Sầu !”

 

! Bọn ma quỷ đúng là đáng ăn… băm nhỏ!”

 

“Ê ê, hai dừng tâm sự !” Hồ Trạch Vũ vỗ tay, nghiêm túc :

“Thứ đáng băm đó… đến .”

 

Một vật thể khổng lồ trông như vòng may rủi xuất hiện mặt họ.

 

Trên đó là các con đỏ tươi từ 1 đến 11, thế nào cũng thấy như đang ứng với đúng 11 bọn họ.

 

Bên là những dòng chữ cảnh báo:

 

1. Mỗi một . Quay trúng 11 sẽ lập tức vượt qua tất cả các vòng, đến thẳng đích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-278-gio-anh-cung-muon-giet-toi-sao.html.]

 

2. Quay trúng 1, bạn thể chỉ định một xung quanh c.h.ế.t ngay lập tức, nếu chọn, bạn sẽ c.h.ế.t 5 phút.

 

3. Quay trúng các từ 2 đến 10, bạn sẽ truyền đến căn phòng tương ứng, tìm đường thoát . (Có thể gặp đồng đội trong phòng!)

 

4. Hiến dâng m.á.u thịt, bạn sẽ đổi kết quả .

 

Cả nhóm xếp hàng kỹ nội dung, bắt đầu các màn thử nghiệm.

 

Tống Loan là đầu tiên tay — dùng lửa thiêu luôn cái vòng.

 

Ngọn lửa bùng lên, từ mép vòng nhanh ch.óng lan đến tâm điểm, vài giây bộ vòng hóa thành tro tàn. , một cái vòng mới hiện y như cũ.

 

Không ai nó xuất hiện bằng cách nào, nhưng nó xuất hiện — nguyên vẹn, trơ trơ thách thức.

 

Tống Loan phẩy tay:

“Đấy, tới lượt các thử!”

 

Ôn Nhu giơ tay, b.ắ.n kim châm vàng loáng . Ánh mắt cô sắc như d.a.o.

 

Vòng lập tức đ.â.m xuyên hơn cả cái rổ rách — hàng trăm cây kim dính chằng chịt!

 

A Phi trầm trồ vỗ tay:

“Trời má, chị Ôn nay chuẩn như tiểu Tôm Hùm!”

 

Ôn Nhu khiêm tốn:

“Ảnh mới đúng là trăm phát trăm trúng!”

 

Kim Lục Phúc thở dài:

“Không bên ngoài . Bọn mắc kẹt trong , ngay cả thời gian trôi qua bao lâu cũng rõ…”

 

Sau đó, vòng đủ loại chiêu thức tấn công:

Hồ Trạch Vũ bổ rìu.

Dương Mục Phong dùng dây siết.

Đường Hướng Hòa đ.â.m thẳng bằng cơ thể.

Lục Tiểu Ngũ nổ sung.

Chu Tấn Thời dùng dị năng hệ nước và kỹ năng đao.

Trương Tuyết Chân thậm chí thử nhét nó gian riêng của cô .

 

Bất chấp nỗ lực, vòng vẫn y nguyên, hề sứt mẻ, phá xong là mọc như nấm mưa.

 

Vấn đề là — nó chắn ngay lối , phá thì… đành chơi theo luật của nó.

 

Chu Tấn Thời xung phong đầu tiên — trúng 4.

 

Ngay lập tức, trán hiện lên một chữ “4”, cả biến mất mặt .

 

Bên trong phòng 4, gì gọi là bẫy rập lưỡi d.a.o.

 

Chỉ … Lý Thu.

 

Cô đang co ro nấp quầy thu ngân của một tiệm tiện lợi, run cầm cập, miệng thì lẩm bẩm:

“Không thấy , thấy , đừng g.i.ế.c …”

 

Vừa thấy Chu Tấn Thời, ánh mắt cô lập tức đổi, sắc như d.a.o:

 

nhận .”

 

Chu Tấn Thời bình tĩnh:

“Cô nhận ?”

 

“Anh g.i.ế.c nhiều đồng đội của . Anh xa lắm!”

 

Chu Tấn Thời gật đầu:

là g.i.ế.c ít.”

 

Lý Thu bất thình lình lao mặt , để lộ cặp răng nanh sắc nhọn:

 

“Vậy… bây giờ, cũng g.i.ế.c ?”

 

 

Loading...