Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 282: Hai người này đang chơi nhập vai à?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:43:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu thẳng:

“Còn ba căn phòng nữa, , gom hội.”

 

Dương Mục Phong bước theo thì thầm:

“Chị Thu ơi… đội trưởng Chu thế? Trông mặt căng dữ lắm.”

 

Lý Thu ho khẽ vài tiếng:

“Ảnh tụt đường huyết.”

 

Chứ chẳng lẽ cô thật: Chu Tấn Thời nỡ c.h.é.m tám bản của cô, hành đến mức tinh thần mệt lả?

 

Dương Mục Phong giật :

“Cái… cái gì cơ?! Anh là đội trưởng đó!”

 

Lý Thu nghiêm mặt c.h.é.m gió:

“Thì đội trưởng là tụt huyết ? Cậu , bận rộn ngày đêm, ăn ngủ, lao lực triền miên, chuyện đó là điều tất yếu!”

 

Dương Mục Phong gật gù cảm động:

“Anh Chu vì bọn mà hy sinh quá nhiều…”

 

đấy.”

 

Chớp mắt một cái, Dương Mục Phong ngoắt , rút từ trong túi một cái bánh mì con con bọc kỹ, trịnh trọng dâng lên:

“Đội trưởng Chu! Nhớ giữ gìn sức khoẻ nha!”

 

Không gian bao nhiêu, Chu Tấn Thời tất nhiên hết đoạn đối thoại , nhưng phản bác, chỉ yên lặng nhận lấy chiếc bánh và nhét túi.

 

Theo lời Tưởng Tùng, phòng 5 Ôn Nhu và Kim Lục Phúc.

 

Phòng 5 rộng hơn hẳn mấy phòng . Vừa bước , cả nhóm lập tức mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi.

 

Ôn Nhu đang cầm kim bạc đuổi theo Kim Lục Phúc chạy vòng vòng, quyết tâm đ.â.m cho bằng !

 

Mùi m.á.u phát từ Kim Lục Phúc, đ.â.m bao nhiêu lỗ nữa.

 

Ôn Nhu đuổi gào:

“T.ử Vy! Đừng chạy nữa!”

 

Kim Lục Phúc chạy hét:

“Dung ma ma, chị nhận nhầm ! Em là hoàng hậu mà!!”

 

Cả ba phía : “…”

 

Lý Thu ngửi mùi m.á.u đến choáng, vội kéo khẩu trang che kín. Mùi m.á.u của dị năng giả tươi mới thơm đến mê , cô sợ kích thích mà nổi điên mất.

 

Dương Mục Phong thử tưởng tượng một giây, thấy đau thấu tim gan, ôm rùng :

“Cái quái gì … Hai đang chơi nhập vai cổ trang ?!”

 

Chu Tấn Thời giơ tay, dùng dị năng hệ thuỷ tách hai , đồng thời lệnh:

“Đại Phong, dùng dây trói !”

 

“Rõ!”

 

Dương Mục Phong ném sợi dây , khống chế Ôn Nhu gọn ghẽ.

 

kịp mừng, Ôn Nhu sang nhận nhầm Dương Mục Phong là T.ử Vy, cây kim bạc đổi hướng bay ào ào về phía !

 

Giờ thì chạy ngược là Dương Mục Phong.

 

Lý Thu đảo mắt quanh phòng, phát hiện một con b.úp bê bằng vải đ.â.m thủng như tổ ong vò vẽ, chỗ nào cũng cắm đầy kim bạc nhỏ như sợi tóc, ánh lên đèn một cách rùng rợn.

 

cảm giác… hình như nó đang với .

 

“Chu Tấn Thời, cái kìa!” cô gọi lớn.

 

Lời dứt, kiếm thần thuật c.h.é.m b.úp bê thành mảnh vụn giữa trung, đám kim bạc rơi xuống đất tan biến theo.

 

Ôn Nhu lập tức khựng , ánh mắt từ mơ hồ trở tỉnh táo.

 

Bên cạnh, Kim Lục Phúc lăn lộn đất đau đớn rên la:

“Á á á á á—!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-282-hai-nguoi-nay-dang-choi-nhap-vai-a.html.]

Ôn Nhu hoảng hốt:

“Trời đất! Ai thương dữ ?!”

 

định vung kim lao tới trả thù cho Kim Lục Phúc.

 

Lý Thu và Dương Mục Phong đồng thanh hét:

“Chính cô!”

 

?” Ôn Nhu chỉ mũi , ngó sang Kim Lục Phúc.

 

Kim Lục Phúc chỉ còn nửa , cố mở mắt, lắp bắp:

“Cô… cô… cô…”

 

Người bảo đàn ông dễ rơi lệ, nhưng Kim Lục Phúc giờ đây nước mắt tuôn ròng, như đứa bé. Anh thật sự quá đau! Ôn Nhu đ.â.m trúng đó, càng đau càng đ.â.m, chỗ nào chảy nhiều m.á.u thì đ.â.m nhiều hơn nữa…

 

Ôn Nhu đỏ mặt đỏ mắt, líu ríu xin :

“Xin xin xin ! Để bôi t.h.u.ố.c cho !”

 

May mà đó trong lúc ghé qua phòng y tế, ai cũng nhét ít t.h.u.ố.c balô: cầm m.á.u, kháng viêm, giảm đau — thứ nào cũng đủ cả.

 

Năm nghỉ tạm một lúc, tiếp tục tiến về cửa phòng 6.

 

Lý Thu dặn dò kỹ càng:

“Mỗi phòng đều một vật thể đặc trưng, liên quan đến hành vi kỳ lạ của nhốt. Ví dụ phòng 2 là đống ruột, phòng 5 là con b.úp bê đ.â.m. Lát nữa bước , chia : các khống chế , và Chu Tấn Thời lo xử lý vật thể.”

 

Phân công rành mạch, ai nấy gật đầu nghiêm túc.

 

Lý Thu liếc qua bộ dạng Kim Lục Phúc m.á.u me be bét:

“Cậu… thì thôi, dưỡng thương . Vào thì tìm chỗ im đó.”

 

Ôn Nhu gật đầu như gà mổ thóc:

“Đồng ý!”

 

Bị giam trong phòng 6 là Hồ Trạch Vũ, Đường Hướng Hòa và Tống Loan.

 

Vừa phòng, cảm nhận nhiệt độ đang ngừng tăng cao, đặc biệt là khi ai cũng đang mặc đồ dày cộp như áo lông ba bốn lớp.

 

Luồng khí nóng hầm hập bốc lên từ tứ phía, len lỏi từng lỗ chân lông, hòng rút sạch từng giọt nước trong cơ thể.

 

Chu Tấn Thời vội tạo một lớp màng nước bao quanh từng , nhưng cũng chỉ giữ một phút là bốc sạch.

 

“Anh Hồ kìa!” Ôn Nhu chỉ về phía chiếc giường đá ở góc phòng.

 

Hồ Trạch Vũ đó yên bình như đang ngủ, tay chắp n.g.ự.c, xung quanh là một vòng hoa giấy, tưởng là… đang chờ đưa tang.

 

Lý Thu trợn mắt:

“Là… công chúa ngủ trong lò hả?”

 

Dương Mục Phong hốt hoảng chạy tới:

“Lẹ lên! Giường đá mà nóng thêm chút nữa là ngủ dậy thành món nướng luôn đó!”

 

bất ngờ, một tiếng gầm giận dữ vang lên giường đá.

 

Một con rùa khổng lồ từ phía chậm rãi bò , ánh mắt băng lạnh mấy :

“Chúng mày là lũ phun lửa phái tới đúng ? Đáng c.h.ế.t!”

 

“Không .”

 

Có giọng nào đó cất lên đáp lời nó.

 

Mọi , thấy Tống Loan — tóc cô đang cháy bừng bừng, mắt cũng đỏ rực như lửa.

 

Cả cô và con rùa đồng loạt về phía nhóm đang cố đưa Hồ Trạch Vũ rời .

 

Dương Mục Phong gượng, nuốt nước bọt:

“Hai vị đại ca đại tỉ, em… em trả cho ạ?!”

 

Lý Thu lặng lẽ tách khỏi đội, âm thầm tìm kiếm trong phòng 6.

 

Có lửa, công chúa ngủ, rùa to — vật thể đặc trưng cần tiêu diệt trong căn phòng rốt cuộc là gì?

 

 

Loading...