Ôn Nhu và Đường Hướng Hòa thật cũng xa lắm, chỉ cách tầm bảy, tám trăm mét, đang chờ một sườn dốc.
Chỗ khuất nắng, tránh ánh mặt trời, dễ thủ dễ công. Nếu gì bất trắc, chỉ cần dựng s.ú.n.g lên sườn dốc là lập tức biến thành một điểm hỏa lực hảo.
Lúc chuyện gì xảy , Đường Hướng Hòa đang một tảng đá nghỉ ngơi, tay lười nhác nhét một nắm rong biển miệng.
Mới nhai mấy miếng, liền cau mày.
Rong biển bình thường vị mằn mặn thơm thơm, giòn tan trong miệng mới đúng.
rong biển thì mùi mốc nồng nặc, còn lẫn cả vị chua chua thối thối, ăn mềm oặt chẳng khác gì bã giấy.
Đường Hướng Hòa lật túi kiểm tra một lượt — cả gói đều vấn đề.
Anh suy nghĩ ba giây, đó đành nhổ hết . Dù gì dị năng giả thể chất mạnh đến , nhưng đang lúc tận thế mà ăn trúng đồ hỏng, tào tháo rượt thì đúng là t.h.ả.m kịch quốc tế. Cứ tưởng tượng cảnh xác sống dí đuổi tìm nhà vệ sinh thôi là đủ kinh hoàng .
Vừa thấy Ôn Nhu cũng định xé gói rong biển, vội khuyên:
“Cái hỏng đấy. còn ít mì vụn nè, ăn ?”
Hầu hết thức ăn trong ba lô đều biến chất, thậm chí mấy món thối rữa. May mà mì vụn là thứ chiên khô ở nhiệt độ cao, chất bảo quản, nên vẫn còn ăn tạm .
Ôn Nhu kiểm tra xong thì kết luận:
“Có khi tốc độ thời gian trong phòng 10 giống bên ngoài. Mấy thứ thiu nhanh quá.”
Mà cô cũng chẳng quá đói, nên dứt khoát ăn nữa.
Ôn Nhu thêm chục mét, nhặt mấy tảng đá lớn chồng lên bệ chân, lên đó về phía – hướng mà họ đến.
Đường Hướng Hòa thấy thì ngạc nhiên:
“Đội trưởng Chu chẳng bảo chờ mười phút là ? Cô gì thế?”
Ôn Nhu chỉ lẳng lặng ngắm, miệng còn nở nụ khó hiểu — mà cảnh tượng thì quả thực chút… rợn .
Nhớ những chuyện từng gặp khi thành phố Bạch Lâm, Đường Hướng Hòa nghi ngờ vô cùng hợp lý: khi nào Ôn Nhu ma ám ? Ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.
Vừa lúc đó Đường Hướng Hòa đang định rắc gói ớt bột lên mì vụn.
Nếu Ôn Nhu thật sự nhập, sẽ lập tức hất ớt bột mặt đối phương, phi chạy báo cho Chu Tấn Thời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-287-cay-but-dam-xuyen-nguc-ly-thu.html.]
Đang não bổ cảnh tượng hoành tráng thì thấy Ôn Nhu vẫy tay gọi:
“Anh tự đây !”
Đường Hướng Hòa rùng : Xong , chắc chắn nhập ! Gọi qua là định hại đây mà!
Ôn Nhu thấy cứ ngẩn ngơ như du hồn, còn chằm chằm như thần kinh vấn đề, nhịn lớn tiếng:
“CÓ NHÌN KHÔNG?!”
“Không !” Đường Hướng Hòa lắc đầu như trống bỏi, thái độ kiên quyết vô cùng.
Ôn Nhu tiếc rẻ lắc đầu:
“Thế đành để tự xem … Cuối cùng thì couple ship cũng đến với !”
…Đợi ?
Ma thì gì “đu couple”?!
Đường Hướng Hòa “a” một tiếng, lập tức b.ắ.n lao lên như tên b.ắ.n, nhanh ch.óng chạy tới cạnh Ôn Nhu.
Anh bắt đầu moi đất dốc, đặt nửa bàn chân lên đống đá, hóng theo ánh mắt của Ôn Nhu.
Từ góc , Chu Tấn Thời và Lý Thu một ở , một ở , tư thế… cơ bản là sắp chồng lên , mà còn lăn qua lăn nữa chứ!
Chỉ tiếc cỏ dại cao quá, đầu hai che mất, rõ gì cả.
Đường Hướng Hòa vốn cao, giờ nhón chân, rướn cổ như hươu cao cổ tìm cành non.
Anh mãi thấy, tuyệt vọng than trời:
“Thôi xong, đây là… thiên nhiên phiên bản pixel đấy hả?!”
Ôn Nhu lườm một cái rõ dài:
“Anh thể nghĩ đàng hoàng hơn tí ? Trời xanh mây trắng, đồng cỏ đong đưa, là trong sáng thuần khiết, !”
“Thế mà còn gọi là thuần khiết?” Đường Hướng Hòa mắt trợn tròn như quả trứng gà luộc.
“Ít vẫn còn lành mạnh hơn trong đầu . Thôi, hóng nữa!”
Câu chuyện kết thúc bằng việc Ôn Nhu bịch một cái đẩy Đường Hướng Hòa xuống khỏi chồng đá.