Cả hai tiếp nữa, nên cũng thấy cảnh tượng xa xa … dữ dội đến mức nào.
…
Lý Thu cứ tưởng lúc đó sắp đói đến mức lết nổi nữa, nên chiến đấu chắc chẳng còn sức mà đ.á.n.h.
cô sai .
Thân thể xác vương mang đến sức mạnh đáng kinh ngạc. Nhìn thì vẻ dáng nhỏ nhắn, nhưng thể đè Chu Tấn Thời — từ nhỏ luyện võ — đến mức thể động đậy.
Nếu Chu Tấn Thời giơ thanh “Thần Thuật” lên chắn giữa hai , thì e rằng giờ trở thành “thuộc hạ trung thành” mới nhất của vua thây ma .
Thần Thuật rõ ràng vui khi kẹp giữa hai mà … dính m.á.u. Nó cứ rung lên bần bật, như thoát khỏi trói buộc mà “cho Lý Thu mấy nhát” trò.
Chu Tấn Thời dùng nó để chắn, canh chừng để Thần Thuật đ.â.m trúng Lý Thu. Giữa hai nhiệm vụ mâu thuẫn tinh vi , mướt mồ hôi chỉ trong vài phút.
Đây là trận đ.á.n.h khiến đau đầu nhất, khó xử nhất trong đời.
Mà khổ nỗi, chính chủ Lý Thu đang gây rắc rối gì.
Cô giật sạch mũ, khăn quàng và khẩu trang từ lúc nào chẳng rõ.
Trong đầu Lý Thu bây giờ, cô đang ngay bên một quầy nướng BBQ.
Trên vỉ nướng bày đầy mực ống, mỡ bò, đùi gà, móng giò… thơm đến mức nước miếng cô nhỏ tong tỏng. Cơ thể cô cũng tự chủ mà nghiêng hẳn về phía “thức ăn”.
Còn Chu Tấn Thời, thì đang gồng đỡ lấy “con ma đói” của .
… đám “đồ ăn” chẳng khác gì mọc thêm tay chân, chỉ chạy mà còn dám trói cô .
Cái là thể nhịn !
Dây thừng bình thường giữ nổi Lý Thu, cô chỉ cần nhấc tay khẽ một cái là “rụp” — đứt hết.
Chiếc răng nanh trong miệng cũng tự động dài , sắc như d.a.o, lóe sáng lạnh lẽo.
Miệng cô há rộng, nhắm thẳng cổ Chu Tấn Thời, mục tiêu vô cùng rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-288-cay-but-dam-xuyen-nguc-ly-thu.html.]
Chỉ cần c.ắ.n đứt động mạch cổ là sẽ m.á.u để uống, thịt để ăn — một bữa tiệc hảo.
Chu Tấn Thời vội vàng vận dị năng bao phủ , khiến cả trở nên trơn tuột như thể hóa thành nước, đúng nghĩa đen là " nước."
Anh vòng lưng Lý Thu, nhanh như chớp xé bao thịt khô heo, dốc cả gói tay cô.
Lý Thu theo phản xạ nhét ngay thứ trong tay miệng.
Nhai nhai nhai.
Thịt khô heo — thứ vốn nổi tiếng dai dai, giòn giòn — mà miệng cô thì yếu ớt chẳng khác nào tờ giấy lụa. Mặc dù thịt hỏng, nhưng đối với Lý Thu thì dù cũng là thứ vị, ăn cái nào chẳng thế, nên cô chẳng để tâm.
Chỉ chớp mắt, Chu Tấn Thời thấy đống thịt khô biến mất sạch trơn.
Trong lúc Lý Thu đang say sưa nhai thịt, một miếng cẩn thận rơi xuống đất, lăn đầy cát bụi và cỏ vụn.
Cô định xuống nhặt ăn thì ngăn .
“Bẩn , đừng ăn.”
Từ khi Lý Thu là xác sống và cần thịt thây ma để duy trì thể lực, mỗi ngoài g.i.ế.c xác sống về, Chu Tấn Thời đều rửa sạch kỹ lưỡng để đảm bảo đồ dự trữ luôn tinh tươm, an tuyệt đối.
Anh lấy thêm đống thịt khô, đồ hộp, đồ ăn vặt thịt các loại, xé bao sẵn đưa cho cô.
Anh vốn thích ăn đồ vặt, nên cũng chẳng để ý nhiều, nhưng giờ ngửi sơ sơ cũng phát hiện — mấy món đang thiu với tốc độ kinh khủng.
Chỉ là… ngoài những thứ thì cũng chẳng còn gì khác để thế.
Lý Thu ôm đống thịt khô và thịt hộp như ôm cả thế giới, cuối cùng cũng dừng việc nhào c.ắ.n , ngoan ngoãn xuống đất bắt đầu “măm măm.”
Chu Tấn Thời cạnh quan sát — đến vài giây, tất cả đồ ăn cánh mà bay.
Lúc mới thật sự cảm nhận : mấy món đúng là muối bỏ bể, Lý Thu no bụng thì ít nhất một con mồi cỡ “siêu to khổng lồ” mới đủ.
“Cô ở đây đợi . Nếu thật sự đói quá thì ăn cái , nhưng nhớ đừng ăn hết một , mỗi chỉ một, hai hạt thôi.”
Chu Tấn Thời đặt một túi tinh hạch bên cạnh cô, chẳng rõ cô hiểu , nhưng vẫn dặn cho chắc.