Tinh hạch tuy thể tạo cảm giác no bụng, nhưng chí ít ăn , còn giúp tăng dị năng — cầm cự chút nào chút .
Sau đó, nhanh ch.óng trở khu vực nãy đàn kiến lính.
Kiến lính xuất hiện nhiều như chắc chắn quanh đó “đồ ăn cấp cao” khiến cả đàn kéo đến.
Chu Tấn Thời nghĩ: Dù “món ăn” đó là ma quỷ chăng nữa, chỉ cần thể cho Lý Thu no bụng thì cũng nhất định đem về!
…
Bên , hai Ôn Nhu và Đường Hướng Hòa chờ đến phát ngáp, bắt đầu đầu ngó liên tục.
Ôn Nhu :
“Mặc dù mang đồng hồ, nhưng chắc chắn là hơn 10 phút đấy. cảm thấy cả tiếng đồng hồ cũng nên. Bọn họ còn ?”
Đường Hướng Hòa cao, ngó xa:
“Không … Ê khoan, bọn họ ?”
Cả Chu Tấn Thời lẫn Lý Thu đều chẳng còn bóng dáng.
Hai vội vã chạy tới chỗ cũ, chỉ thấy mấy gói đồ ăn trống rỗng gom một chỗ. Thức ăn “xử lý” sạch còn một miếng, thừa lấy một vụn bánh.
May cỏ dại ở đây cao, vẫn thể dựa vết cỏ đè mà đoán hướng họ rời .
“Ủa? Hai họ hai hướng khác ?”
“Làm mà .”
“Thế hướng nào?”
“Làm mà !”
“Thế rốt cuộc cái quái gì?” Ôn Nhu tức xì khói.
Đường Hướng Hòa chớp mắt mấy cái, chỉ đại về một hướng:
“Thì… hướng !”
Và họ đ.â.m đầu đúng theo đường Lý Thu qua.
Mà Lý Thu lúc thật sự đang ở .
Tinh hạch Chu Tấn Thời để cô một nắm cho vô miệng hết sạch, ăn như ăn đậu Hà Lan.
Tinh hạch bụng, dị năng trong đầu cô bổ sung kha khá — nếu tính là “xum xuê tươi ” thì ít nhất cũng là “rễ cắm sâu, cành khỏe mạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-289-cay-but-dam-xuyen-nguc-ly-thu.html.]
Chỉ tiếc là chẳng giúp gì cho cái bụng đói, vì ở chốn kỳ quái , tốc độ đói của cô gấp mấy bình thường. May nhờ đống thịt khô ăn đó, Lý Thu tạm thời tỉnh táo hơn chút.
Giữa bản năng ăn uống và ý chí c.ắ.n đồng đội, trong đầu cô đang diễn một trận chiến gay gắt. Lúc còn tỉnh táo, cô cố tình chọn hướng mùi thơm để , sợ nếu cẩn thận thì sẽ lao “nạp năng lượng từ đồng đội”.
Xui mà hên — phía đó là con đường xuống dốc, Lý Thu vấp một hòn đá, cả tròn vo lăn từ xuống thẳng một cái ục trong thung lũng. Cái vòng xoay cũng lăn theo lạch cạch phía .
Thung lũng phủ đầy sương mù, thường đến đây còn chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Lý Thu thường — cô cần , chỉ dựa bản năng.
Cô nhất định tìm một nơi thật sâu, thật khó phát hiện để trốn. Chỉ sợ khi mất kiểm soát, bản năng trỗi dậy thì sẽ gây họa.
“Cái gì bò đây ?”
Một giọng vang lên từ trong màn sương mù.
Giọng như kiểu nuốt đống thủy tinh vỡ, rách nát đau đớn, u ám đến rợn .
Lý Thu nuốt nước bọt, im lặng đáp. Bình thường thì còn buôn dưa lê với ma quỷ chút đỉnh, nhưng giờ tiết kiệm năng lượng. Cô mà mở miệng chuyện, tiêu hao nốt tí sức còn thì xác định xong phim.
Thấy cô gì, thứ rõ ràng nổi giận. Từ trong làn sương nó bước , lầm lũi tiến .
Đó là một con ma họa sĩ, tay cầm một cây b.út vẽ, cái đầu là một bảng pha màu khổng lồ, mà màu chiếm diện tích nhiều nhất… đỏ như m.á.u .
Nó vung b.út, phập — đ.â.m xuyên thẳng qua n.g.ự.c Lý Thu.
Miệng nó bật tiếng quái dị:
“Khà khà khà… Cô c.h.ế.t ! Cái vòng xoay là của !”
“Ha ha ha ha! Cuối cùng cũng thoát khỏi nơi quỷ quái ! Thiên tài họa sĩ như , nhốt cơ chứ!”
Nó ngửa mặt điên dại, đưa tay định nhặt cái vòng xoay chân Lý Thu, thì đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói.
Nó ngẩng đầu lên — trợn trừng.
Lý Thu những… c.h.ế.t!
Cô còn rút b.út khỏi n.g.ự.c … đưa thẳng lên miệng nhai ngấu nghiến!!!