Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 292: Một đứa đói đến đen mặt choáng váng, còn ba đứa khác thì…

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:48:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu Trương Tuyết Chân liên tục ném đồ ăn qua câu giờ, chắc giờ Lục Tiểu Ngũ “lên đường” từ lâu.

 

Thừa lúc A Phi còn đang mải nhai, Trương Tuyết Chân khẽ gọi:

“Đừng sợ, bỏ t.h.u.ố.c ngủ . Lát nữa ném cho cái cưa điện, dùng miệng c.ắ.n cưa đứt khóa nhé.”

 

Lục Tiểu Ngũ gật đầu, định đáp nhưng chỉ phát mấy tiếng “nghé ọ”.

 

Vừa “ọ” xong, cầu thang dẫn xuống tầng hầm bỗng vang lên tiếng bước chân. Trong mắt Lục Tiểu Ngũ, ánh lên sự kinh hoàng tuyệt đối.

 

“Ọ ọ ọ…” Nó !

 

Trương Tuyết Chân cũng cau mày. Nếu thật sự là “nó” , thì kế hoạch trốn thoát tong.

 

“Các ở đây !”

 

Một giọng yếu ớt vọng từ trong bóng tối – quen thuộc đến mức khiến Trương Tuyết Chân lập tức phắt dậy:

“Cậu đến !”

 

Lý Thu bước khỏi màn đêm, từng bước đều chậm rì rì, tựa như đang lê từng nhịp chân cuối cùng.

 

Lần chia tay , ai nấy còn hừng hực khí thế, tràn đầy sức sống. Giờ tái ngộ — một đứa đói đến xanh mặt lảo đảo, ba đứa còn thì nhốt trong chuồng như thú, ai nấy đều chật vật chẳng gì.

 

Trương Tuyết Chân thấy ngay Lý Thu gì đó , bèn vội vàng lấy đồ từ gian :

“Tớ cố định ở đây , di chuyển . Tớ ném đồ ăn cho nhé!”

 

Một túi lương thực dự trữ bay tới cửa chuồng.

 

Lý Thu chỉ cần dựng thẳng túi lên là thể rút thịt ăn.

 

Tuy nhiên, thịt khỏi gian là bắt đầu thối rữa với tốc độ ch.óng mặt, nhưng Lý Thu chẳng màng. Cô ăn ngấu nghiến như con nghiện, y chang A Phi trong chuồng.

 

Lục Tiểu Ngũ đầy thương tích, mắt mờ mịt thấy rõ Lý Thu đang ăn gì. nhận , khi Lý Thu “xử ” đống đồ ăn, cô lập tức tỉnh táo , bước dứt khoát, giọng cũng dày và lực hơn hẳn.

 

“Mấy nông nỗi ?” Lý Thu nắm tay đ.ấ.m đ.ấ.m, cảm thấy cơ thể hồi phục, như thể đ.ấ.m tan cả chuồng sắt.

 

Trương Tuyết Chân lắc đầu:

“Không , dùng sức mạnh bạo lực sẽ phản tác dụng.”

 

Lý Thu thử đ.ấ.m nhẹ một phát, lập tức bật ngược như quả banh cao su.

 

“Dùng cái thử xem.” Trương Tuyết Chân ném nào là cưa, rìu, b.úa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-292-mot-dua-doi-den-den-mat-choang-vang-con-ba-dua-khac-thi.html.]

“Đừng đụng cửa, chỉ cần cắt khóa là .”

 

Năm phút , Lý Thu thành công cưa đứt khóa bên phía Trương Tuyết Chân.

 

Cô bước mới phát hiện – hai chân của Trương Tuyết Chân như hàn dính với mặt đất, thể di chuyển, chẳng trách từ nãy đến giờ cứ một chỗ nhúc nhích.

 

Trương Tuyết Chân nhanh như s.ú.n.g liên thanh:

“Chỗ tà lắm. Tụi biến hình. Tớ thành bù , A Phi thành ch.ó, Lục Tiểu Ngũ thành bò. Tớ với vẫn còn tỉnh táo, nhưng A Phi thì…”

 

A Phi lúc đang lăn ngủ, t.h.u.ố.c ngủ bắt đầu phát tác.

 

Lý Thu vội nhặt lấy cái cưa:

“Để tớ cắt khóa cho hai luôn!”

 

Vừa mới mở khóa xong, cầu thang vang lên tiếng bước chân.

 

“Nhanh lên!” Trương Tuyết Chân hét.

 

Hai ăn ý cần bàn, hét xong, Lý Thu vèo một phát trốn ngay lưng Trương Tuyết Chân.

 

Trong chuồng tối om, chẳng thấy gì. Cửa chỉ khép hờ, khóa vẫn treo ngoài, thoạt giống như phá.

 

Tên ma đội nón rơm xuống. Hắn cầm cái cuốc, mặc áo ba lỗ, dép bố — y chang nông dân ruộng.

 

Giọng khàn đặc như canh chua để quên 10 ngày:

“Con bù của , con đang chuyện với ai ?”

 

Trương Tuyết Chân lạnh lùng , lời nào. Hai tay giấu , hiệu cho Lý Thu sẵn sàng tẩu thoát.

 

Tên ma nón rơm càng càng sát:

“À quên mất, bù của chuyện. Nếu , khâu miệng nó .”

 

Hắn tiến sang chuồng bên cạnh, thấy A Phi đang ngủ, liền khó chịu giơ cuốc lên đập mạnh chuồng:

“Chó c.h.ế.t tiệt, ban ngày ban mặt mà ngủ hả?!”

 

đ.á.n.h đến rung l.ồ.ng, A Phi vẫn nhúc nhích.

 

Tên ma nón rơm bực bội đẩy cửa chuồng , đột nhiên chậc một tiếng:

“Sao … quên khóa cửa nhỉ?”

 

 

Loading...