Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 293: Rốt cuộc cô tra tấn ma kiểu gì vậy hả?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:48:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ò… ò… ò…”

 

lúc Trương Tuyết Chân và Lý Thu nghĩ rằng sắp phát hiện, thì một tiếng bò rên yếu ớt kịp thu hút sự chú ý của tên ma nón rơm.

 

“Ui trời bò ngoan, mày con ch.ó c.h.ế.t c.ắ.n nông nỗi hả?”

 

Tên ma nón rơm xổm mặt Lục Tiểu Ngũ, dùng tay gạt mớ rơm khô đang phủ lên .

 

Rơm gạt , Lý Thu từ song sắt cũng thể thấy rõ hai chân của Lục Tiểu Ngũ — da thịt c.ắ.n rách đến mức lộ cả xương trắng.

 

Đồng t.ử cô bỗng nhiên co rút .

 

Tên ma nón rơm vẫn lẩm bẩm một : “Chủ nhân của cái vòng hứa sẽ chia cho tao một nửa phần. Đã thì… tao ăn một rưỡi chắc . Bò ngoan , con ch.ó c.h.ế.t là một , mày là nửa . Haiz, giá như ăn hết thì mấy…”

 

Nó cứ lải nhải tính toán mãi ngừng.

 

Lý Thu cuối cùng cũng hiểu ý nó — “chủ nhân vòng ” mà nó , chính là chỉ kẻ quấn băng. Có vẻ như tên ma nón rơm cũng hạng xoàng, thả đây để canh giữ, đổi chia phần “thức ăn” từ đám ngang qua.

 

Bây giờ nó định “gặm” thêm thịt ở hai cánh tay của Lục Tiểu Ngũ, mà nếu để nó tiếp tục, chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Lý Thu dĩ nhiên thể để chuyện đó xảy .

 

xổm lưng Trương Tuyết Chân, lên tiếng:

 

“Con bò bệnh đó, ăn coi chừng … bò điên đấy!”

 

Giữa phòng giam đang im phăng phắc mà tự dưng thêm một giọng lạ vang lên, khiến tên ma nón rơm giật b.ắ.n phắt dậy.

 

Đôi mắt nó đen kịt như mực, chẳng chút ánh sáng nào, cứ thế chằm chằm về phía Trương Tuyết Chân.

 

“Bù dễ thương của tao, là mày hả?”

 

Nó lặng lẽ bước từng bước nặng nề về phía phòng giam của Trương Tuyết Chân.

 

Cùng lúc đó, Lý Thu giơ tay, chữ lòng bàn tay Trương Tuyết Chân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-293-rot-cuoc-co-tra-tan-ma-kieu-gi-vay-ha.html.]

“Là em nè~. Em sợ bệnh bò điên c.h.ế.t mất nên gấp quá học luôn đó!” Lý Thu vẫn tiếp tục ứng biến, giọng luyến thắng ngọt như rót mật.

 

“Bù ngoan quá ha.” Tên ma nón rơm toe toét, từng bước, từng bước áp sát hơn.

 

Khi chỉ còn cách Trương Tuyết Chân hai bước, Lý Thu bất ngờ lao khỏi góc tối, vung xẻng gấp đập thật mạnh đầu tên ma nón rơm.

 

Đánh thì nhắm đầu ! Làm cho đối thủ ch.óng váng mới tính chuyện tiếp theo – đó là kinh nghiệm chiến đấu xương m.á.u mà Lý Thu tự đúc kết .

 

… tiếng va chạm vang lên chan chát như đập két sắt, cái xẻng gấp của cô vinh dự hy sinh, gãy đôi ngay tại chỗ.

 

Cái “nón rơm” đầu con ma trông thì giống nón, nhưng chắc chắn là thứ gì đó cực kỳ cứng, so với cửa sắt ngân hàng còn chắc hơn!

 

“Mày dám mang theo vòng tới tìm tao? Không sợ tao g.i.ế.c mày đoạt nó luôn hả?” Tên ma nón rơm trừng mắt lạnh lùng chằm chằm Lý Thu, rõ ràng là bực tập kích bất ngờ.

 

Những lúc thế , khí thế là thể thua !

 

Lý Thu cũng trừng mắt lườm : “ dám đến, tức là chuẩn . đến, chẳng ăn sạch khẩu phần của còn gì?”

 

Tên ma nón rơm chặn họng, mặt mũi bối rối như thể bóc trần hành vi ăn vụng.

 

Hồi lâu , nó mới lầm bầm đầy âm hiểm: “Mày cũng lạ gì tao, từ tới nay bao giờ tao giữ lời .”

 

Lý Thu: “…”

 

thẳng dậy, chỉ tay về một bên: “ giữ lời. đây lòng rộng rãi, vẫn cho cơ hội đàm phán. Chỉ cần giao mấy cho , sẽ dạy cách trồng trọt.”

 

Như ma thang máy từng , để tụ thực thể mạnh mẽ, lũ ma bám c.h.ặ.t những chấp niệm và oán niệm tiêu tan.

 

Mỗi con ma đều “mục tiêu phấn đấu” cho cả đời… , cả… kiếp ma của nó.

 

Tên ma nón rơm thì cứ ép nhảy lầu, ma họa sĩ thì sưu tầm m.á.u để vẽ tranh, còn tên ma nón rơm thì khỏi , niềm đam mê đất trồng và cây trái cháy bỏng khỏi bàn.

 

 

 

Loading...