Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 301: Cậu tin cô ấy đến mức đó sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:52:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vãi chưởng! Ai đang bánh kẹp sốt đậm đà ?!” Đường Hướng Hòa bật dậy như cá chép, phi tới nhà bếp nhanh như tua 5x.

 

Trong bếp, đang nấu là Hàn Kỳ.

 

Xung quanh tụ tập một đám hương thơm hấp dẫn đến.

 

Hàn Kỳ rắc mè và hành lên bánh đỏ mặt vì khen: “ chỉ mỗi món thôi.”

 

Thì khi trở thành giáo sư, giáo sư Hàn từng điên cuồng theo đuổi một đàn chị.

 

Biết đàn chị thích ăn bánh kẹp sốt buổi sáng, liền bám lỳ bên quầy hàng suốt ba tháng. Đánh , c.h.ử.i về, dùng tinh thần “nghiên cứu khoa học” để học lỏm bằng món .

 

chỉ học, còn cải tiến đến mức thần sầu. Bánh do Hàn Kỳ đem vỉa hè bán, đảm bảo cháy hàng chỉ trong một nốt nhạc.

 

Món ngon là , quan trọng nhất vẫn là nguyên liệu chuẩn. Cách thì quá khác biệt, nhưng vị ngon thật sự ở từng chi tiết nhỏ.

 

“Giáo sư Mắt To, ngờ còn giấu nghề đấy nha!”

 

Tưởng Tùng chắc tôn trọng học vấn, nhưng chắc chắn tôn sùng đầu bếp.

 

Hồ Trạch Vũ bê sữa đậu nành , thấy Tưởng Tùng lèm bèm liền gắt: “Muốn ăn thì ăn, đừng phun nước miếng bánh, ghê quá cha nội!”

 

Tưởng Tùng hừ một tiếng, khách sáo mà vớ ngay hai miếng bánh, một miếng nhét miệng , một miếng quên để dành cho em thiết – A Phi.

 

A Phi cùng mấy bạn dù còn tỉnh ngủ hẳn, nhưng nhanh ch.óng “hóa đau buồn thành sức ăn”, từng miếng từng miếng bánh xử lý gọn gàng, ăn đến mức thể dừng .

 

Người ăn hăng nhất chính là Đường Hướng Hòa, một chiến hết nửa mâm bánh, còn lôi kéo Hàn Kỳ thêm vài mẻ nữa.

 

Hàn Kỳ nướng bánh, chỉ nồi cơm điện đang sôi ùng ục: “ còn nấu cả cháo trứng bách thảo với thịt nạc, sắp ăn đó.”

 

Lý Thu tất nhiên cũng chia hai miếng bánh. Vì trong bếp đông , cô mang bánh chỗ bờ ao gần đó.

 

Dù gì cô cũng ăn . Đồ ngon đến mấy mà nuốt nôn thì chẳng khác gì phí của giời.

 

Thế là bánh đưa thẳng cho Chu Tấn Thời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-301-cau-tin-co-ay-den-muc-do-sao.html.]

 

Chu Tấn Thời nhận lấy, tay nhẹ nhàng nắm tay cô.

 

Dù mối quan hệ của hai vẫn công khai, nhưng ở đây ai, cứ tự nhiên một chút cũng .

 

Cuộc trò chuyện giữa họ giống hệt như hai ông bà già dạo sớm quanh hồ.

 

Chu Tấn Thời hỏi: “Em ăn sáng ?”

 

Lý Thu gật đầu: “Lúc còn ngủ, em ăn .”

 

Trong gian của Trương Tuyết Chân vẫn còn nhiều lương thực dự trữ, đủ để cô ăn cả năm hết.

 

Chu Tấn Thời vì ở gần Lý Thu nên trình độ ăn uống cũng rèn luyện kha khá, chỉ mấy miếng là xử xong miếng bánh, lấy khăn giấy lau tay.

 

Lý Thu hỏi: “Hôm qua thấy là đảo tung chỗ lên. Tìm gì ?”

 

Chu Tấn Thời đáp: “Mễ Lạp – con mèo nuôi, giống mèo Anh lông ngắn màu bạc. Trước khi quyết định du lịch khắp nước, gửi nó về nhà. khi thiên tai bắt đầu, ông tìm thấy nó , cũng kịp đưa sơ tán. Nó nhát lắm, tiếng động là trốn ngay. Anh nghĩ nó vẫn đang nấp ở góc nào đó trong nhà.”

 

Dù Lý Thu sợ ch.ó vì từng đuổi c.ắ.n, nhưng cảm tình với mèo.

 

Nghe cô cũng lo lắng theo: “Giờ lâu , liệu nó ... đói c.h.ế.t ?”

 

Nhiều con mèo nhà từ bé sống với , cả đời từng thấy chuột, cùng lắm đuổi vài con ruồi, mất khả năng săn mồi từ lâu.

 

Chu Tấn Thời cũng đang lo điều đó.

 

Trong đầu hiện lên hình ảnh Mễ Lạp – một con mèo mập mạp nặng tận 15 cân, suốt ngày dài lười nhác, đuôi phe phẩy. Giờ lạc thì nguy hiểm, ở nhà mà ai cho ăn thì chắc cũng...

 

“Anh đặt mấy món đồ chơi quen thuộc với nó ở những chỗ nó tới, còn rải thêm ít hạt khô. Mình ở đây vài hôm, hy vọng nó sẽ lò dò xuất hiện.”

 

Dự tính, nhóm họ sẽ ở nhà họ Chu thêm ba bốn ngày nữa để nghỉ dưỡng – Tống Loan tỉnh, còn hồi phục hẳn, vật tư cần phân loại, xe cộ cần sửa chữa.

 

Chu Tấn Thời tiếp: “Ngoài tìm mèo, còn chuyện nữa. Trước đây ông từng đào cái gì đó ở vườn. Lần về, ông bảo kiểm tra . Bọn nghi rằng chỗ đó liên quan đến khối đá đen trong hầm mỏ núi Xà.”

 

 

Loading...