Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 302: Cậu tin cô ấy đến mức đó sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:52:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh kể hết những gì cho Lý Thu.

 

Thông tin quan trọng đến mức Lý Thu xong mà lòng cũng rộn ràng hẳn lên: “Vậy thì hôm nay đào luôn nhé?”

 

“Ừ.”

 

 

Trong bếp, Tưởng Tùng đang ăn cháo bỗng cảm thấy bỏ lỡ một chi tiết gì đó quan trọng.

 

Tay khựng , muỗng cháo văng luôn sang mặt Đường Hướng Hòa.

 

“Gì trời?” Đường Hướng Hòa đưa tay lau mặt, kỹ thản nhiên... đút luôn miệng, “Hóa là cháo, đừng lãng phí!”

 

Đối diện là hội bốn cô gái đang ăn sáng – Trương Tuyết Chân, Tống Mạch Mạch, Tống Loan, và Ôn Nhu: “…”

 

Cả nhóm im lặng bưng bát luôn bàn khác.

 

Tống Loan lẩm bẩm: “ nghi ba năm ăn gì.”

 

Ôn Nhu: “Đồng tình.”

 

Đường Hướng Hòa ngẩng lên thì thấy bàn bên trống trơn, tự giác sang bàn Tưởng Tùng, còn chằm chằm bát : “Cậu còn ăn ?”

 

Tưởng Tùng ôm c.h.ặ.t bát như giữ báu vật: “Tất nhiên là ăn! Bát nhiều thịt với trứng bách thảo nhất đó!”

 

Cũng chính lúc , tia sáng lóe lên trong đầu – cuối cùng cũng nhận cái chi tiết bỏ qua!

 

“Dây chuyền! Dây chuyền! Dây chuyền!”

 

Sợi dây chuyền Chu Tấn Thời cho Lý Thu giờ cô đeo cổ. Chỉ là phần lớn dây giấu trong áo, chỉ để lộ một đoạn nhỏ ở cổ. Mà đúng hôm nay cô đeo khăn quàng.

 

Tưởng Tùng ngửa mặt như điên, thèm bảo vệ bát cháo nữa, vội vã lao ngoài như lửa đốt m.ô.n.g.

 

Đường Hướng Hòa tranh thủ đổ luôn cháo của bát , quanh: “Sao ? Các cũng hả?”

 

Ai nấy đều lắc đầu lia lịa.

 

Ra tới cửa, Tưởng Tùng bật chế độ radar lực, lia mắt quét khắp sân tìm tung tích Chu Tấn Thời và Lý Thu.

 

Cuối cùng cũng thấy hai họ ở gần bờ ao. Và quan trọng là – đang nắm tay !

 

Tới đây thì ván cược mà Tưởng Tùng lập khi mới đến căn cứ phía Nam chính thức kết quả.

 

Không một ai đoán trúng – nhà cái thắng sạch!

 

Sau khi chỉnh thần sắc, Tưởng Tùng ung dung về phòng khách, thản nhiên tuyên bố: “ bí mật tiết lộ.”

 

Mọi im lặng đúng một giây… tiếp tục tám chuyện, chẳng ai thèm để ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-302-cau-tin-co-ay-den-muc-do-sao.html.]

 

Tưởng Tùng ho mấy tiếng lấy đà, chỉ tay cửa: “Giờ ngoài vẫn còn kịp coi cảnh nắm tay lịch sử. Anh em tin tưởng , nên mới !”

 

Vừa dứt câu, một đám vọt ngoài.

 

Tất nhiên, cũng vài vẫn hiểu đầu đuôi: “Ai với ai nắm tay thế?”

 

Còn thì mục tiêu rõ ràng – Đường Hướng Hòa lập tức phi bếp gom hết cháo về bát : “Thơm thế , bỏ uổng lắm!”

 

Lúc , Chu Tấn Thời và Lý Thu đang thong dong tản bộ quanh bờ ao.

 

Trời hôm nay nắng nhẹ, dễ chịu hơn hôm qua nhiều. Nắng rải vai như phủ một lớp ấm áp dịu dàng.

 

Vừa , Chu Tấn Thời kể cho Lý Thu nơi từng trồng những loài cây nào, thì hồi bé chơi trò gì ở đây, như thể chia sẻ trọn vẹn quá khứ của cho cô .

 

Cách đó xa, cả nhóm đang hối thúc Tống Mặc Mặc dùng dị năng để lén xuyên tường.

 

cô nhất quyết : “ ! Lần Chu Tấn Thời suýt dìm c.h.ế.t đấy!”

 

Nói quá, nhưng bùn lầy dính từ đầu đến chân là thật.

 

“Cạch.”

 

Triệu Lâm Vân giơ điện thoại sạc đầy, chụp liên tục cảnh xa xa của hai . Cả nhóm bên cạnh chỉnh góc, chỉnh ánh sáng, chỉ đạo như đạo diễn phim.

 

lúc đó, Lý Thu thấy cổ mỏi, liền đầu giãn gân cốt.

 

Ngay lập tức phát hiện đám đang tụm tụm rình rập bên !

 

Cô vội , nhắm mắt như thể “ thấy gì hết”.

 

Lần đầu yêu đương mà nguyên hội bạn... rình!!! Xấu hổ độn thổ!

 

Chu Tấn Thời cũng theo hướng cô qua.

 

“Đi hết .” .

 

“Thật á?” Lý Thu , đúng là còn ai thật.

 

“Ừ, nhầm .”

 

Chỉ là Chu Tấn Thời nhẹ nhàng… tung một cái thần thuật.

 

Sau buổi dạo, Chu Tấn Thời chuẩn đủ đồ nghề để đào bới.

 

Nghe vườn quan tài đen chảy nước đen, chuyện kỳ lạ như ai nấy đều tò mò, nhất quyết đòi xem tận mắt.

 

Trưa – khi mặt trời lên cao, là lúc ánh sáng mạnh nhất. Ai nấy xắn tay, thì xẻng, thì cuốc, hăm hở đào quan tài đen huyền bí.

 

 

Loading...