Trên tên Lâm Tái Tinh gạch chéo, còn "quan tài đen" thì một dấu hỏi chấm to tướng.
Hiện đang là mùa đông, thời tiết lạnh, trong nhà đốt vài chậu than để sưởi ấm.
Để tránh ngộ độc khí CO và giúp dễ quan sát tình hình bên ngoài, cánh cửa luôn để hé.
Thu dọn xong nhật ký, Lý Thu bất chợt thấy một bóng đen lướt qua ở phía cửa.
Cô lập tức xách chiếc xẻng gấp lên bước về phía cửa.
Tất cả những nơi ngoài căn nhà chính đều ngắt điện để tiết kiệm năng lượng, bên ngoài tối om như mực. Mắt thì thấy gì, nhưng mắt của thây ma thì là v.ũ k.h.í ban đêm lợi hại – bất kỳ tiếng động nào cũng thể thoát khỏi tầm của chúng.
Một “chiếc xe” màu xám trắng đang núp giả sơn, thò nửa cái đầu thám thính.
Chiếc xe dĩ nhiên xe thật, cái đầu cũng chẳng .
Đó là một con mèo to bằng một chiếc ô tô nhỏ.
Dùng từ “con” khi coi thường nó – là đầu mèo.
Bất kể đầu tứ chi, con thậm chí còn lớn hơn cả voi một chút.
Mức c.ắ.n của nó, chắc chắn chỉ gấp nhiều hổ – chỉ cần móng vuốt như móc sắt cào trúng thôi là cũng đủ để một cánh tay rạch toạc tận xương.
Lý Thu lập tức bật chế độ suy nghĩ cấp tốc – mấy chiêu võ cổ mà Chu Tấn Thời dạy cô đều đ.á.n.h huyệt đạo, nhưng đó là cho hai chân. Giờ tự nhiên xuất hiện một sinh vật bốn chân to đùng, đ.á.n.h bây giờ?
Đôi mắt nó xanh rì, còn điểm xuyết bằng viền đen như kẻ eyeliner.
Người mèo, mèo .
Ai cũng giữ nguyên tư thế, ai hành động.
Lý Thu chợt nhớ bàn còn mấy cây xúc xích ai đụng đến, vội chạy lấy.
Cô lột vỏ ném mạnh ngoài, tạo thành một đường cong mỹ giữa trung.
Mèo khổng lồ nhảy lên nhẹ như , tiếp đất uyển chuyển, xúc xích gọn trong miệng nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-305-qua-nhien-co-phan-ung-voi-cai-ten-nay.html.]
Cái xúc xích bé tẹo đó thậm chí còn chẳng đủ để dính răng. Nó nhanh ch.óng đầu về phía Lý Thu.
Ánh mắt nó… hình như còn chút mong chờ?
“Được , mày im đó, tao lấy thêm!”
Nếu cả bọn ngã bệnh, kế hoạch ban đầu là hôm tổ chức tiệc nướng trong sân. Vậy nên trong bếp vẫn còn một chậu thịt xiên, một chậu viên thịt, mấy thùng xúc xích vỏ đỏ.
Đồ ăn bưng , mèo khổng lồ kiêng nể gì, tiến gần, ngoạm từng miếng như rồng cuốn, tiếng nhai và nuốt vang vọng khắp sân.
để nó đến quá gần thì , Lý Thu định ném đồ ăn xa để dẫn dụ nó chỗ khác.
Vừa xoay , cô thử gọi khẽ: “Mễ Lạp?”
Vừa dứt hai từ chuẩn chỉnh, mèo khổng lồ đang chúi đầu ăn đột nhiên ngẩng phắt dậy. Đôi mắt tròn xoe lấp lánh cô chăm chú, đến cả đôi tai cũng động đậy.
Nó thật sự phản ứng với cái tên đó!
“Thì mày chính là Mễ Lạp.” Lý Thu thở phào nhẹ nhõm. “Trước đó tụi tìm khắp nơi thấy mày . Mày trốn ở thế?”
Đã đây là mèo nhà Chu Tấn Thời, giọng điệu của Lý Thu mềm hẳn xuống, cả cơ thể cũng còn căng như dây đàn.
Có thể là vì Lý Thu mang theo mùi của Chu Tấn Thời, Mễ Lạp tỏ khá thiện. Cái đuôi to oành của nó ve vẩy về phía tây nam.
Lý Thu nhớ – hướng tây nam hình như là nơi sở thú Bạch Lâm.
Nghe t.h.ả.m họa từng xảy vụ động vật đồng loạt vượt ngục, nửa đêm kẻ say rượu thấy đàn ngựa vằn chạy rầm rập đường, lưng còn cả tê giác, hươu cao cổ, tưởng gặp ma, còn lên cả thời sự quốc gia.
Còn thiên tai, nơi đó xảy chuyện gì thì Lý Thu rõ. tốc độ biến dị của động thực vật hiện tại, chắc chắn nơi đó là nơi an .
Lý Thu vuốt vuốt bộ lông dày mượt của Mễ Lạp: “Người mèo trí nhớ kém, tìm đường, mà mày mò tới tận sở thú cơ đấy?”
Như để chứng minh sự kiêu kỳ của loài mèo, Mễ Lạp vẫy đuôi, xoay đầu l.i.ế.m lông, chẳng buồn trả lời.
Liếm xong, nó “meo~” mấy tiếng – là nhắm cánh cửa đang mở .
Chủ nhân đang ở bên trong – nó ngửi thấy !