Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 310: Phản ứng đầu tiên của Lý Thu chính là… bỏ chạy

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:52:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe rời bánh, chạy ngày một xa.

 

Mễ Lạp yên tại chỗ theo mãi… đến khi con hổ ăn xong, lững thững bước gần.

 

“Meo~” Mễ Lạp kêu một tiếng nũng, con hổ đáp bằng tiếng gầm trầm thấp.

 

Một mèo một hổ cùng đầu, hướng về phía vườn thú – nơi là ngôi nhà chung của bọn chúng.

 

 

Trên xe, khí vẫn còn sôi nổi bàn tán.

 

“Bây giờ đến cả mèo cũng kiếm bồ là hổ, còn gì là thể nữa trời!”

 

“Có đó. Mày kiếm yêu là thể.”

 

“Ê ê, ví dụ kiểu đó là hả?! Yêu đương hợp với hệ tư tưởng của tao. Lỡ một ngày nào đó tao ‘ngủm’, chẳng sẽ đau lòng …” Tưởng Tùng thở dài một đầy triết lý.

 

Hồ Trạch Vũ chẳng nể nang: “Phì phì phì, liệu cái mồm dùm cái!”

 

Hàn Ký là tiếc nuối nhất Lý Thu và Chu Tấn Thời.

 

Xe xa lắm còn dán mắt ống nhòm, mãi cho đến khi chẳng còn thấy gì nữa mới chịu bỏ xuống, sang tha thiết năn nỉ Chu Tấn Thời: “Lần nhớ cho theo nữa nhé!”

 

Tưởng Tùng tò mò: “Giáo sư Mắt To bữa nay hào hứng dữ ? nhớ mấy còn gặp cả rắn bạc biến dị và rắn hổ mang đầu nhọn gì đó mà? Nghe mấy con đó gần hóa mà! Còn Mễ Lạp thì tới giờ còn biến hình kìa!”

 

Hồ Trạch Vũ chêm : “Cậu tưởng đó kích động ? Có điều rắn độc, nó còn c.ắ.n . Chứ Mễ Lạp ngoan, c.ắ.n nên mới thấy nó đáng yêu đấy chứ.”

 

Đoạn đường về chung khá yên ả. Lý Thu vẫn thấp thỏm lo lắng về việc Lâm Tái Tinh sẽ giở trò gì, nhưng may mắn là đến gần căn cứ chỉ còn mười cây , cũng chẳng thấy bóng dáng Lâm Tái Tinh .

 

Lo ngại việc theo dõi để vị trí căn cứ phía Nam, bọn họ chọn đường vòng khá xa, và vì thế mà tình cờ ngang qua sông Nam Xuyên ở thành phố Bạch Lâm.

 

Tống Mạch Mạch than: “Ủa chẳng ai trong tụi kỹ năng câu cá nhỉ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-310-phan-ung-dau-tien-cua-ly-thu-chinh-la-bo-chay.html.]

Tưởng Tùng lập tức bắt sóng: “Chuẩn! Động vật biến dị to đùng cả đấy, cá chắc cũng . Câu lên vài con về nấu đại tiệc cá cho !”

 

Đường Hướng Hòa chỉ ngay về phía Chu Tấn Thời đang lái xe: “Cần gì câu cá? Đội trưởng Chu là dị năng hệ thủy mà! Mấy phim tiên hiệp xem ? Rẽ nước , để lộ đáy sông là cá lăn sẵn cho hốt luôn. Đội trưởng, thấy ?”

 

Chu Tấn Thời: “…”

 

Lý Thu phản ứng nhanh nhảu: “Vậy nhắc luôn vụ con ba ba trong Tây Du Ký cõng thầy trò Đường Tăng qua sông nhỉ?”

 

Vì Đường Hướng Hòa là dị năng giả hệ rùa, mấy chuyện dính dáng đến rùa đều lôi tên cho bằng .

 

Đường Hướng Hòa trợn tròn mắt: “ dị năng chứ đang tu tiên!”

 

Lý Thu nhún vai: Chu Tấn Thời cũng tu tiên…

 

Đường Hướng Hòa tức đến đỏ cả mặt: “Chị Thu! Từ khi chị với quen , tim chị lệch hẳn về phía luôn !”

 

mà… nhắc đến cá, ngang sông, ai nấy cũng “cơn thèm” điều khiển.

 

Thế là họ dừng ở một bãi đất trống cạnh dòng sông trong veo, quyết định nghỉ chân, tranh thủ câu cá.

 

Trong đoàn chỉ ba câu: Hồ Trạch Vũ, Chu Tấn Thời, và Ngô Nhậm Phàm.

 

Mỗi cầm một chiếc cần câu lấy từ gian của Trương Tuyết Chân, bắt đầu chuẩn mồi và dụ cá.

 

Tưởng Tùng thì chạy qua chạy giữa ba , miệng liên tục niệm chú “câu cá câu cá mau c.ắ.n câu!”

 

Thấy Chu Tấn Thời và Ngô Nhậm Phàm đều cá c.ắ.n câu, Hồ Trạch Vũ gắt: “Nè! Cậu chỉ cầu cho hai họ thôi hả? Còn thì ?!”

 

Tưởng Tùng ha hả: “Lúc mới thấy quan trọng ! là trợ thủ mạnh nhất vũ trụ đó nha! Mà nè, là đấu giá quyền chúc phúc , ba các đấu giá !”

 

Bên chơi đùa rôm rả, mấy khác thì tìm một bãi đất bằng, định nhóm lửa nấu ăn ngoài trời, tranh thủ tận hưởng thiên nhiên.

 

Đại Quả và Tiểu Quả cũng Trương Tuyết Chân thả từ gian. Hai nhóc lăng xăng đuổi quanh Lý Thu, miệng thì reo hò một đứa là Cừu Vui Vẻ, đứa là Cừu Mỹ Mỹ.

 

Lý Thu những cái rễ càng lúc càng to, tán cây cũng ngày càng sum suê, lòng thầm cảm khái – đúng là thời gian là dị năng kỳ diệu nhất.

Loading...