“Cậu đang gì đấy?”
Tống Mạch Mạch hoảng hốt thấy Trương Tuyết Chân lôi một bình oxy từ gian chứa đồ, “bụp” một tiếng hít lấy hít để.
Trương Tuyết Chân hít oxy lắc đầu, hiệu cho cô tiếp tục tiếp.
“Lên mặt đất .”
Thật Tống Mạch Mạch cũng rành đường sá gì cho cam, chỉ cậy cảm giác phương hướng mà cứ thế cắm đầu xuyên đất. Mà đào hoài vẫn thấy “thế giới ngầm” . Đã đến mức Trương Tuyết Chân thở bằng oxy thế , chắc chắn là sức chịu đựng của bạn chạm ngưỡng. Tống Mạch Mạch lập tức siết c.h.ặ.t t.a.y cô , hai đồng thời mở mắt — chui ngược trở mặt đất.
Lỗ đất nơi họ trồi lên ngay lập tức khép , như thể từng ai từ đó chui .
Trương Tuyết Chân điều chỉnh nhịp thở, nốc thêm một bình nước, cuối cùng cũng thấy khỏe đôi chút.
“Đây là trời?”
Căn cứ lớn lớn, nhỏ nhỏ, mà chỗ với họ lạ lẫm.
Tống Mạch Mạch đảo mắt quan sát xung quanh:
“Hình như tụi lạc ... khu nông trại đó.”
Nông trại của căn cứ là nơi cung ứng rau quả cho mấy chục vạn , nên suốt 24/24 đều túc trực, canh giữ nghiêm ngặt.
“Suỵt, !”
Trương Tuyết Chân lập tức bịt miệng Tống Mạch Mạch, ép sát tường.
Hai cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của bản .
May mà mấy tuần tra phát hiện , đèn pin lia qua về hướng khác.
Hai cô thở phào thì bỗng một cái bóng đen lao vèo tới.
Cái bóng ngoạm lấy ống quần của Tống Mạch Mạch.
“Phúc Tử?”
“ là nó !”
“Mày ở đây?”
Tống Mạch Mạch khom xuống, Phúc T.ử vẫy đuôi loạn xạ, gặp quen vui vẻ để cho hết.
Chó , nhưng thì .
Ánh đèn pin của ông nội lia đến, đầu tiên soi trúng Phúc Tử, đó là hai cô gái.
Trước khi tổ tuần tra khác phát hiện, ông nội nhanh trí đưa họ về văn phòng việc của .
Với tư cách là dị năng giả hệ thực vật, ông nội luôn ở nông trại – nơi bận rộn yên bình.
Ông rót cho hai đứa cốc nước nóng:
“Cổng nông trại tám giờ tối là khóa , hai đứa giờ còn mò đến?”
Hai cô liên lụy ông nội, nên chỉ dối là luyện dị năng lạc đường, lầm lũi tới đây.
Ông nội cũng hỏi thêm, mà mở mấy bao tải cho hai đứa xem:
“Lần hai đứa lâu ghê, Thu Thu với mấy đứa vẫn chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-316-tinh-than-roi-loan-mat-kiem-soat-toan-dien.html.]
“Đây đều là rau củ ông để dành cho tụi con. Bao là khoai tây, bao là khoai lang, còn bắp, cà chua, cải dầu, bắp cải…”
“Vốn định sáng mai đem qua cho tụi con, nhưng giờ về thì mang luôn nhé.”
Mấy bó rau củ đều do ông nội lựa chọn kỹ càng, tươi rói, thôi ngon thế nào.
Trương Tuyết Chân cất chúng gian, cũng lôi một đống đồ:
“Ông ơi, dạo trời trở lạnh. Đây là phần quà tụi con gom lúc ngoài. Mỗi một phần, đây là phần của ông.”
Trong đống đó cả t.h.u.ố.c từ bệnh viện, chăn ấm, áo lông vũ… đủ thứ.
đáng giá nhất là mấy chai nước dung tích 1 lít chứa hắc thổ — thứ đất đen thần kỳ. Phần lớn hắc thổ đều trong tay Trương Tuyết Chân, chỉ chia một ít cho Hàn Ký đem phân tích.
Nếu vì chuyện Lý Thu, thì lẽ những thứ trình lên cho Tướng Nghiêm từ sớm.
Sau khi nghỉ ngơi một lát, hai cô chào tạm biệt ông nội.
Ông tiễn họ tận cửa, họ định dùng dị năng chui đất, liền cẩn thận dặn:
“Rẽ trái là về nhà, rẽ là đến thế giới ngầm, đừng nhầm đấy!”
Hai cô gái , cảm giác như cuối cùng cũng tìm chốn đang điên cuồng truy lùng bấy lâu!
“Ăn cơm thôi~.”
Có bưng hộp cơm về, gõ cửa phòng thí nghiệm.
Không ai phép mang cơm bên trong, nên cả đám đang đói meo túa ngoài, mỗi cầm một hộp, tản ăn riêng.
“Nghiêm Nhiễm, phần của nè.”
Có thấy Nghiêm Nhiễm vẫn , gõ cửa nhắc cô.
Nghiêm Nhiễm chẳng phản ứng gì.
Người kéo :
“Cậu ngày nào chả thế, khỏi gọi nữa.”
Nghiêm Nhiễm là nhân tài căn cứ dốc lòng bồi dưỡng, dị năng của cô là tiên tri.
Dị năng tiên tri, mỗi dùng là mỗi kèm theo hậu quả. Càng nhiều ảnh hưởng bởi “tương lai” mà cô thấy, thì thể và tâm trí cô càng chịu tổn thương.
Lần chính nhờ Nghiêm Nhiễm tiên đoán trận bão tuyết siêu cực, căn cứ mới kịp thời gia cố thế giới ngầm, tránh tai họa. Sau đó, cô bẹp gần nửa tháng, cả như kiệt quệ, còn thường xuyên xuất hiện ảo giác và những suy nghĩ lệch lạc.
Giờ mới hồi phục kha khá, chính quyền giao cho cô nhiệm vụ mới.
Lần tiên đoán chỉ xoay quanh một — Lý Thu.
Phạm vi rõ ràng nhỏ hơn nhiều so với thiên tai, mà Nghiêm Nhiễm cảm thấy nó còn khó hơn gấp bội.
Cửa phòng nghiên cứu đẩy , bước cạnh cô :
“Không ăn cơm ?”