Nghiêm Nhiễm như thoát khỏi trạng thái mơ màng, ngẩng lên thì thấy đó là… ba cô .
Rất ít trong căn cứ , Tướng quân Nghiêm Hằng chính là ba ruột của Nghiêm Nhiễm.
Một là vì ông nhà hưởng đặc quyền, hai là để bảo vệ con gái. Nếu khác tìm cách “chạy cửa” ở ông , thì sẽ tìm sang con gái. Mà ông cho phép chuyện đó xảy .
“Con đói…”
Trước mặt ba, Nghiêm Nhiễm lúc nào cũng chút rụt rè.
Trước tận thế, hai cha con vốn gần gũi, chẳng mấy câu. Sau tận thế, bộ đối thoại giữa họ đều mang màu sắc công vụ.
“Ba, con thể… đến gặp cô ?”
Nghiêm Nhiễm nắm trong tay một ống m.á.u của Lý Thu. Chỉ từ đó thôi mà cô thấy nhiều điều, nhưng vẫn còn nhiều thứ cô thêm nữa.
Chỉ một ống m.á.u, mà khiến cô sinh lòng hiếu kỳ với một con .
Tướng quân Nghiêm vội trả lời:
“Cô nguy hiểm. Nếu , ngày mai nơi đây thể biến thành căn cứ xác sống.”
Vì quy định bảo mật, ông còn nhiều chuyện thể với con.
Ví như — họ dùng m.á.u của Lý Thu để thử nghiệm các xác sống nhốt trong nhà giam.
Máu cô lực hấp dẫn trí mạng đối với zombie, thậm chí còn khiến bọn chúng tiến hóa với tốc độ khủng khiếp, chỉ trong thời gian ngắn mà thành cấp A trở lên.
Chỉ riêng một Lý Thu, đủ để nuôi hàng trăm, hàng ngàn zombie cấp cao.
Hậu quả đó… ai gánh nổi.
Nghiêm Nhiễm “ừ” một tiếng, nhưng khẽ suy nghĩ khác:
“ mà… ba của cô … vẫn còn ở đây mà.”
Bố còn ở , nơi đó chính là nhà. Không ai tự tay hủy diệt mái ấm của cả.
Tướng quân Nghiêm ngẩn , chẳng nên gì.
Vợ ông mất từ mười năm trong một đợt cứu hộ vỡ đê. Sau tang thương, ông cứ thế thăng chức liên tục, bận bịu đến mức gần như còn khái niệm “về nhà”.
Những năm qua, Nghiêm Nhiễm sống , ông rõ.
Ông trầm giọng :
“Ăn cơm , hôm nay mệt thì nghỉ ngơi . Còn một tháng nữa.”
Trong cuộc họp, ông công bố việc đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu – một tháng sẽ xử t.ử Lý Thu.
Tuy , chuyện vẫn còn đường lùi. Nếu trong dị năng tiên tri của con gái, Lý Thu hề gây hại cho loài , thì điều đó chứng minh cô thể kiểm soát .
Vậy là ông sẽ đủ lý do thuyết phục các bên liên quan.
Nghiêm Nhiễm theo cha khỏi phòng nghiên cứu, cầm lấy hộp cơm thì xa xa hớt hải chạy tới.
“Báo cáo tướng quân!”
Người lính định báo cáo nhưng chần chừ.
Tướng quân Nghiêm vội dặn con vài câu theo binh sĩ, báo cáo đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-317-tinh-than-roi-loan-mat-kiem-soat-toan-dien.html.]
Có hai sự kiện khẩn cấp xảy :
Thứ nhất, lượng mưa vượt xa dự đoán, hệ thống thoát nước hỏng. Một khu vực trong căn cứ ngập sâu 1 mét và nước vẫn đang dâng tiếp. Dù điều động nhân lực cấp tốc, mực nước vẫn rút. Nếu tình hình tiếp tục, “thế giới ngầm” nguy cơ chìm trong nước.
Thứ hai, Lý Thu dấu hiệu bất thường, nghi là đang phát cuồng, liên tục tấn công tường.
Về mức độ khẩn cấp, rõ ràng tình huống đầu tiên cần ông trực tiếp xử lý. chuyện Lý Thu, vì thuộc diện tuyệt mật, thể giao cho khác, đành tạm gác .
“Ba, để con xem thử.”
Không từ khi nào, Nghiêm Nhiễm lặng lẽ theo .
Tướng quân Nghiêm trầm ngâm một lúc gật đầu đồng ý.
Lý Thu thật … điên.
Cô đói bụng.
Những giam giữ cô, để đ.á.n.h giá diện các chỉ cơ thể, ngoại trừ mấy miếng thịt lúc đầu thì hề cho thêm bất kỳ đồ ăn nào.
Cho dù Lý Thu nài nỉ đến mức sắp bật , lính gác bên ngoài vẫn dửng dưng động lòng.
Họ chỉ lạnh lùng ghi chép:
“Nhịn ăn nhịn uống 3 tiếng, răng nhọn nhô ngoài 3cm, nghi độc, móng tay dài 10cm.”
Cơn đói ập đến nhanh hơn cô tưởng. Khi những lời cuối cùng còn kịp thốt , nước mắt vẫn lưng tròng — thì ý thức con rời khỏi cô.
Người đang nhốt trong bốn bức tường vẫn là Lý Thu, nhưng còn là Lý Thu.
Cô bắt đầu điên cuồng tấn công thứ ngăn cản , chẳng khác gì một cơn bão điên loạn.
Tàn bạo, hung hăng, mất kiểm soát.
Bản ghi tiếp tục cập nhật:
“Nhịn ăn nhịn uống 4 tiếng, tinh thần rối loạn, tấn công vô tội vạ.”
Tách… tách…
Có thứ gì đó nhỏ giọt lên áo bảo hộ của ghi chép.
Ngẩng đầu lên, họ c.h.ế.t sững — mái trần đang rò nước.
Mới đầu là vài giọt, đó nước ào ào trút xuống như thác, hệt như cảnh Thủy Liêm Động trong truyện Tây Du Ký.
Không ai ngờ thể xảy sự cố rò nước khủng khiếp đến thế. Có vội chạy bật chuông báo động, định xin lệnh rút lui. quá muộn.
Trong dòng nước dâng, một bóng hiện .
Chu Tấn Thời mất nhiều thời gian để hạ gục đám nghiên cứu viên, đó phóng thẳng đến nơi giam giữ Lý Thu.
Vừa thấy Chu Tấn Thời, Lý Thu còn điên hơn — đói đến mức xé xác mà ăn sống luôn tại chỗ.
Cô tung một đòn thần thuật, nhưng lưỡi d.a.o đ.á.n.h bật ngược , bức tường kiên cố suy chuyển.
Chu Tấn Thời đưa tay chạm thử, cảm nhận thấy lớp dị năng đang chảy đó.