Đối phương dùng dị năng để phòng ngự, thì cũng dùng dị năng để phá giải.
Vô dòng nước từ xung quanh tụ , bám c.h.ặ.t lấy bốn phía bức tường, khí thế như lũ quét biển gầm.
“Đạo Đức Kinh” câu:
Không gì mềm yếu bằng nước,
chẳng thứ gì cứng rắn thể chống .
Nước mềm mại mạnh mẽ nhất trần đời.
Các bức tường bắt đầu xuất hiện vết rạn — và cũng ngay lúc đó, chuông báo động ré lên liên hồi, mỗi hồi gấp gáp hơn hồi , vang khắp căn cứ.
“Thôi xong! Cuối cùng tụi cũng mò đúng chỗ !!”
Tống Mạch Mạch và Trương Tuyết Chân từ trong một đống bùn lầy chui .
Vừa ló mặt, hai thấy tiếng chuông báo động chát chúa, quanh là nước, lập tức đoán Chu Tấn Thời tay một bước.
“Thu Thu!”
Hai cô vội lao tới thì thấy một lỗ hổng mở bức tường.
Nước tràn cuồn cuộn, Lý Thu nước nâng lên, nhưng vẫn sức vung tay, c.ắ.n xé Chu Tấn Thời.
Chu Tấn Thời cô như , mắt đỏ hoe, vội vàng lôi lương khô từ balo .
Một miếng thịt ăn xong, đút thêm miếng nữa.
Nhìn bộ dạng Lý Thu vì đói mà phát cuồng, Trương Tuyết Chân cũng lấy thêm nhiều đồ ăn từ gian của .
Tống Mạch Mạch nghiến răng ken két:
“Tụi nó mà còn sống, tớ liều với chúng nó luôn!”
Chu Tấn Thời ôm Lý Thu dần dần tỉnh , nhắc nhở:
“Liều , giờ lo thoát !”
Trước khi đội chính quy đến, bốn nhanh ch.óng lột mấy cái thẻ công tác của đám nghiên cứu viên đất lao về phía lối .
Trong một góc khuất, Nghiêm Nhiễm ôm đầu nhíu mày.
Cô trực tiếp thấy Lý Thu, và cũng từ đó tiên đoán thêm nhiều.
Cảnh tượng đó… khủng khiếp đến mức cô còn kịp ghi thì đau đến ngất lịm.
Mưa vẫn đổ như trút.
Anh Đùi Gà ôm con gái, dắt theo vợ là chị Mỡ, sớm sơ tán đến khu A.
Khi đến nơi, một nhóm bạn quen cũng yên vị, đang uống t.h.u.ố.c cảm do chính phủ phát.
“Anh Đùi Gà, chị Mỡ, chỗ của hai nè!” Ôn Nhu vẫy tay, tụi tránh nạn cũng chung.
Phô Mai đưa tay đòi bế.
Ôn Nhu toe, bế lấy bé:
“Phô Mai nhớ dì ? Để dì ôm ôm, hun cái nào~.”
Anh Đùi Gà xuống giữa Kim Lục Phúc và Hà A Phi:
“Ban đầu còn tính mai lễ cho tụi Tôm Hùm, ai dè thời tiết kiểu … đành dời thôi.”
Người , việc vẫn . Cả nhóm bàn , cuối cùng quyết định hỏa táng là an nhất. Thời buổi , chôn xuống đất khả năng động vật biến dị đào lên ăn mất — c.h.ế.t cũng chẳng yên .
Kim Lục Phúc và A Phi thở dài, ực ực uống hết chén t.h.u.ố.c cảm, nóng đến nghẹn cổ họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-318-tinh-than-roi-loan-mat-kiem-soat-toan-dien.html.]
La Đại Tiên bên , nhắm mắt bấm tay tính toán:
“Cơn mưa dai , cùng lắm 10 phút nữa là tạnh.”
Tưởng Tùng lớn:
“Đại Tiên, cái mà ông cũng tính cơ ?”
“Thượng thông thiên văn, hạ tường địa lý, cái gì cũng bí kíp hết đó!”
La Đại Tiên xoa xoa bộ râu tưởng tượng, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Mọi đùa giỡn vui vẻ, bỗng nhận thấy bóng dáng của Lý Thu và Chu Tấn Thời cả.
Hồ Trạch Vũ bật dậy:
“Để coi .”
Ngô Nhậm Phàm vội ngăn . Cô lấy nước nóng về định pha cà phê, thì tình cờ đụng phụ tá của Tướng quân Nghiêm.
Với một ở vị trí cao như thế, lẽ nên điềm tĩnh, mà cảm xúc của ông d.a.o động dữ dội.
Ngô Nhậm Phàm theo bản năng phát động dị năng cảm nhận — phân tích cảm xúc, truy nguyên nguyên nhân.
Cô hiệu cho tụ , thấp giọng :
“Có chuyện … bọn họ gặp nguy.”
Mưa vẫn xối xả. Nhiều khu trong căn cứ ngập nghiêm trọng.
Vợ chồng Giang Nhuận Phương cũng nhận lệnh sơ tán.
Ba khu A, B, C cao, dân từ những khu vực thấp hơn thể dời tạm lên đó tránh lũ.
Trong nhà cũng chẳng gì quý giá để mang, hai ông bà gom ít đồ cần thiết cùng tinh hạch, chỉ còn chờ Tống Mạch Mạch và bạn về cùng.
“Em gõ cửa ?” Lý Đức Minh nhíu mày hỏi.
Giang Nhuận Phương đáp:
“Gõ , mấy liền, còn kêu hai đứa chuẩn xong để còn ngay.”
Hai vợ chồng đẩy cửa thì… trống trơn. Không ai trong phòng.
Ngược — sàn một cái lỗ to đùng, đen sì, ẩm ướt, trông như mới ai đó đập .
Hai rọi đèn pin soi xuống, thì bất ngờ thấy Tống Mạch Mạch và Trương Tuyết Chân từ bùn ngoi lên, ngợm lấm lem.
Bốn mắt tròn xoe.
“Giữa đêm khuya thế , hai đứa chui đất hả? Ngoài ngập hết ! Phải mau tránh nạn. May mà Thu Thu đang ở khu A…”
Giang Nhuận Phương càu nhàu lấy khăn lau đầu cho hai đứa,
“Ướt như cảm mất. Trời lạnh còn dầm mưa!”
Tống Mạch Mạch hắt một cái rõ to:
“Ba nuôi, nuôi, chạy thôi!”
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ?!”
Trương Tuyết Chân trả lời gọn lỏn:
“Thu Thu là zombie. Bọn họ định g.i.ế.c .”
Thu Thu cứu , nhưng chờ đến lúc mưa tạnh, bên phản ứng , thì chắc chắn sẽ tay với cả gia đình cô đầu tiên.
Căn cứ thể ở nữa.
Phải đưa ba Lý Thu rời — càng nhanh càng .