Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 321: Lập căn cứ “Gia đình yêu thương chan hòa”

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:07:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầy sói tuy đoàn kết, nhưng con thể còn đoàn kết hơn cả chúng.

 

Trước mặt hơn ba mươi dị năng giả và một chú ch.ó vàng dũng vô địch, bầy sói tan tác, còn mảnh giáp.

 

Những con sói g.i.ế.c đều thu gom cẩn thận: lông áo giữ ấm, thịt để dành trữ đông, chuẩn sẵn cho một mùa đông dài khi nào mới chấm dứt.

 

Được chủ nhân đồng ý, Phúc T.ử chộp ngay một cái đùi sói, gặm rôm rốp như thưởng thức mỹ vị nhân gian, vui sướng để cho hết.

 

Lý Thu ngẩn một vòng, phát hiện bạn bè quen mặt gần như đều mặt đông đủ.

 

Hồ Trạch Vũ, Tưởng Tùng, Lục Tiểu Ngũ, Tống Loan, Ngô Nhậm Phàm, Dương Mục Phong khỏi , còn cả bốn bạn đại học của Hạo Minh, hai con Triệu Lâm Vân, gia đình ba nhà Phô Mai, nhóm A Phi – Ôn Nhu – Kim Lộc Phúc, ông cháu Phúc Tử, thậm chí cả Lão La thần tiên – từ lúc căn cứ từng bước ngoài – cũng mặt, đeo kính râm gió, toe toét như sắp trúng độc đắc.

 

Tưởng Tùng dang tay như đại bàng vồ gà con lao tới:

“Chị Thu! Nhìn tụi em bằng ánh mắt gì ? Không định ôm cái coi là mất điểm đó nha~.”

 

Những còn cũng rôm rả bắt chước, nhao nhao đòi xếp hàng ôm một lượt.

 

Chu Tấn Thời hề cản .

 

Anh hiểu, Lý Thu cần những cái ôm , và cũng , đang dùng hành động để rằng: bọn họ sẵn sàng vì cô mà bất chấp tất cả.

 

“Trời ơi, tay lạnh như nước đá thế ?”

Tống Loan nắm lấy đôi tay đỏ bừng vì lạnh của Lý Thu, dùng dị năng truyền nhiệt ấm .

 

“Hay bỏ đội trưởng Chu , qua bên tớ nè! Ngày nào tụi cũng ôm ấp sưởi ấm, đảm bảo bao giờ lạnh nữa!”

 

Chu Tấn Thời: “…”

 

Ba từ thùng xe xuống: “…”

 

Lý Đức Minh thắc mắc: “Gì mà bỏ với chả bỏ?”

 

Giang Nhuận Phương: “Bỏ ai cơ??”

 

Hai vị phụ mù mờ tình hình.

 

Tống Mạch Mạch sang hỏi Trương Tuyết Chân:

“Cậu với hai bác là họ yêu ?”

 

Trương Tuyết Chân trợn mắt:

“Tớ tưởng !”

 

Vụ việc diễn dồn dập, ai cũng quên béng chuyện quan trọng . Cả hai liếc , tự giác gánh vác trọng trách "bảo vệ tình yêu", mỗi kéo một phụ :

 

“Bác ơi bác , để con báo cáo một chuyện quan trọng!”

 

“Dì ơi, chuyện là thế …”

 

Bên , Ngô Nhậm Phàm lôi từ balo một cái bình giữ nhiệt khổng lồ, vỗ vỗ đầy khí thế:

“Pha cho chị Thu ly cà phê nóng uống cho ấm cái !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-321-lap-can-cu-gia-dinh-yeu-thuong-chan-hoa.html.]

Rồi nhớ đặc điểm… zombie của Lý Thu, cô nàng bồi thêm:

“Nếu cà phê đen uống thì… đổi sang cà phê hầm xương thịt nhé?”

 

“Cái gì mà súp cà phê thịt kiểu Ấn? Người Ấn uống còn … xuyên thủng tâm trái đất đó, cô ?!”

 

Tưởng Tùng: “ hận cô.”

 

“Cảm ơn nhé.”

 

“Không .”

 

Lý Thu hỏi:

hôm qua căn cứ phong tỏa mà? Sao các vẫn ?”

 

Đã thế còn ba chiếc xe, trong đó hai chiếc minivan và một con xe Hummer khét tiếng, danh xưng “vua địa hình”.

 

Mọi mỗi một câu, ráp thành một bản phiêu lưu truyện tập thể.

 

“Hôm qua chị Cà Phê với cả Lão La chuyện với chị, thế là cả đám đều luôn.”

 

Hạo Minh và Vương Khải nhớ hồi ở khách sạn Nham Hồ:

“Lúc đó bọn em tưởng chị Thu dị năng tàng hình, trời ơi, lướt qua cả bầy zombie mà sạch boong!”

 

Người khác cũng kể đoạn đường từ thành phố Xích Lan đến căn cứ phía Nam, những điểm kỳ lạ mà lúc đó chỉ cảm thấy lạ lạ, giờ mới hiểu .

 

Muốn điều khiển xác sống, trừ phi dị năng hệ zombie, thì chỉ còn khả năng duy nhất: đó chính là một con zombie.

 

“Cuối cùng bọn thống nhất là… tìm chị bằng .”

 

lúc căn cứ ngập. Đa điều chống lũ với cứu trợ, kiểm soát lỏng lẻo. Không lúc thì đợi tới khi nào?!”

 

“Ông nội Tướng gia mách là ở khu nông trại đường .”

 

Ở một xó xỉnh từng dùng để ủ phân và chất đồ linh tinh, Phúc T.ử đào một cái hang ch.ó.

 

Họ mở rộng cái hang đó, phối hợp đ.á.n.h lạc hướng lượt rời khỏi căn cứ.

 

Xe thì lấy ở tiệm sửa xe Gà Rán, vốn ngoài ranh giới căn cứ. Đến nơi thấy phần lớn xe đang ngập, nhanh tay lấy thì xác định bỏ luôn.

 

Tống Mạch Mạch tò mò:

“Bọn tớ chọn hướng theo cảm giác, các đường mà đón đúng thế?”

 

Hồ Trạch Vũ chỉ Lão La:

“Lão bấm tay tính toán, hướng tây nam chắc chắn bắt gặp các . Thế là bọn đây đợi.”

 

Cũng nhờ mà cứu kịp, chứ nếu , với bầy sói đột biến da dày như sắt , xe tải chắc chắn húc lật .

 

Trên đường tới hầm tránh b.o.m, Hồ Trạch Vũ lái xe, Chu Tấn Thời ghế phụ.

 

Lý Thu khoang cùng .

 

 

Loading...